Bài Chia Sẻ

warning: Creating default object from empty value in /home/nuoctroi_2014/nuoctroi.org/modules/taxonomy/taxonomy.pages.inc on line 33.

Kinh Thánh Có Đúng Thật Không

(Is the Bible True and Verifiable?)

2 Phiêrơ 1:16-21

Vui Hưởng Phước Chúa

“Kìa, ta đã nhìn thấy rằng ăn, uống, và hưởng phước của sự lao khổ mình làm ở dưới mặt trời trọn trong những ngày mà Đức Chúa Trời ban cho, ấy thật là tốt và hay; vì đó là kỷ phần mình.” - Truyền-đạo 5:18 

Sách Truyền-đạo do vua Sa-lô-môn viết vào lúc ông đã già, là lúc ông đã có kinh nghiệm đời sâu sắc. Ông đã dùng chữ “hư không” 37 lần trong sách này để giải bày rằng, thế gian và mọi sự trong nó đều hư không, tất cả rồi sẽ qua đi không còn nữa; nhưng người khôn ngoan là người sống biết kính sợ Chúa và đi trong đường lối Ngài. Ông thúc đẩy mọi người nên sống cách khôn ngoan, nên biết ơn Chúa là Đấng tạo nên mình và ban cho mình mọi sự. Mọi người cần phải hầu việc Ngài ngay bây giờ, trước khi tuổi già sức yếu và không còn làm gì được nữa. Cuộc sống vô nghĩa khi chúng ta không kính sợ Chúa và làm đẹp lòng Ngài, nhưng khi chúng ta trông cậy và làm theo Lời Chúa thì Ngài cho chúng ta thỏa lòng trong cuộc sống đầy phước hạnh của Ngài. Đừng để sự nản lòng, thất vọng trong cuộc sống khiến chúng ta từ bỏ Đức Chúa Trời, bởi vì tách xa Ngài thì chúng ta sẽ rơi vào một hố sâu không có sự hy vọng. 

Trong chương 5, vua Sa-lô-môn thuyết giảng về việc thờ phượng Chúa là quan trọng trong đời sống, ông diễn tả rằng đây là cách mà chúng ta không bị lôi cuốn vào những sự hư không của thế gian. Nếu chúng ta không muốn bị cám dỗ bởi những hư không trong đời, cũng như để linh hồn của chúng ta tránh khỏi buồn phiền về những thất vọng mà chúng ta gặp trong những sự hư không này; thì chúng ta hãy chú tâm về bổn phận của chúng ta đối với Chúa và duy trì sự tương giao với Ngài. Thêm vào đó, vua Sa-lô-môn cảnh báo chúng ta cần phải cảnh giác trước những sai lầm mà thường gặp trong sự thờ phượng tôn giáo, mà làm mất đi ý nghĩa của sự thờ phượng Chúa; mọi sự chúng ta làm phải xuất phát từ tấm lòng kính yêu Ngài. Do đó, vua Sa-lô-môn khuyên chúng ta nên vui hưởng những gì mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta, với tấm lòng luôn biết rằng chính Ngài là Đấng ban cho mọi sự, đây là cách tốt nhất để tránh khỏi những hư không đời này; vì nếu chúng ta biết rằng mọi điều đến từ Chúa, thì chúng ta phải tìm đến Ngài thay vì chạy theo của cải thế gian! Ba câu cuối chương 5 đã bày tỏ điều này, vua Sa-lô-môn viết, “Kìa, ta đã nhìn thấy rằng ăn, uống, và hưởng phước của sự lao khổ mình làm ở dưới mặt trời trọn trong những ngày mà Đức Chúa Trời ban cho, ấy thật là tốt và hay; vì đó là kỷ phần mình. Hễ Đức Chúa Trời ban cho người nào giàu có, của cải, làm cho người có thế ăn lấy, nhận lãnh kỷ phần, và vui vẻ trong công lao của mình, ấy là một sự ban cho của Đức Chúa Trời; nhân người sẽ ít nhớ những ngày của đời mình; vì Đức Chúa Trời ứng đáp người bằng sự vui mừng trong lòng người” (Truyền-đạo 5:18-20). 

Vì vậy, chúng ta có thể vui hưởng kết quả của sự làm việc chăm chỉ, bởi vì đó là món quà Chúa ban cho. Tuy nhiên, chúng ta cần phải sống cách khôn ngoan, biết sử dụng của cải Chúa ban cách hữu ích; phải có lòng biết ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh. Nếu Chúa cho chúng ta giàu có, dư dật, thì chúng ta nên chia sẻ cho những người thiếu thốn, đang có nhu cầu. Ngược lại, chúng ta nên thái độ sống như sứ đồ Phao-lô, “Tôi biết chịu nghèo hèn, cũng biết được dư dật. Trong mọi sự và mọi nơi, tôi đã tập cả, dầu no hay đói, dầu dư hay thiếu cũng được” (Phi-líp 4:12); “Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng” (1 Ti-mô-thê 6:8). Nguyện xin Chúa Thánh Linh nhắc nhở chúng ta sống mỗi ngày vui hưởng mọi điều chúng ta có, luôn biết ơn Chúa là Đấng đã ban cho chúng ta mọi sự, và có tình yêu thương tha nhân để sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ những người đang có nhu cầu! A-men! 

Sống Với Lời Chúa

Từ bài giảng luận “Lời Chúa

CN Sep 24, 2017 - Hội Thánh North Hollywood

Hỡi Đức Giê-hô-va, lời Ngài được vững lập đời đời trên trời (Thi thiên 119:89)

Đức Tin

Câu chuyện ba thanh niên người Do Thái bị lưu đày tại Ba-by-lôn được Kinh Thánh sách Ða-ni-ên 3:16-18 ghi lại là một gương sáng về đức tin nơi Chúa. Vua Ba-by-lôn dựng một bức tượng và ra lệnh cho mọi người phải tôn thờ, ai bất tuân sẽ bị xử tử. Ba thanh niên này đã kiên quyết không cúi lạy bức tượng. Vua cho đòi ba thanh niên đến xử tội và buộc họ phải tuân lệnh. Ba thanh niên ấy bảo rằng, họ không thể tuân lệnh vua, cho dù Chúa không ra tay cứu họ, họ cũng vẫn giữ vững lập trường.

Một gương sáng khác về đức tin là câu chuyện của ông Gióp. Ông là người tôn thờ Chúa và sống thánh khiết, tuy nhiên Chúa cho phép Sa-tan thử thách ông đến tán gia bại sản và ngồi trong đống tro tàn khổ sở vì ung độc. Dù vậy, ông vẫn nói: “Dẫu Chúa giết ta, ta cũng còn nhờ cậy nơi Ngài” (Gióp 13:15).

Chúng ta đang có loại đức tin nào? Ðức tin nương nhờ vào người khác, vào chính mình, hay vào Chúa? Trong thử thách trăm bề của cuộc đời, chúng ta có giữ được đức tin không? Làm sao giữ vững đức tin của mình?

Cuộc Sống Là Mối Quan Hệ, Không Phải Sự Thành Đạt

“Vì trong Đấng Christ Jêsus, điều có giá trị không phải là cắt bì hay không cắt bì, nhưng là đức tin thể hiện qua tình yêu thương”. (Ga-la-ti 5:6).

Chúng ta học biết rất rõ trong Kinh Thánh về những gì thật sự quan trọng trong cuộc sống: “Vì trong Đấng Christ Jêsus, điều có giá trị không phải là cắt bì hay không cắt bì, nhưng là đức tin thể hiện qua tình yêu thương”. (Ga-la-ti 5:6).

Nếu bạn sống không có tình yêu, thì điều bạn nói sẽ không có ý nghĩa, điều bạn biết sẽ không có ý nghĩa, điều bạn tin sẽ không có ý nghĩa, và điều bạn ban cho không có gì là quan trọng.

Cuối cùng, nếu bạn sống không có tình yêu, những gì bạn đạt được sẽ không quan trọng..

Tại Sao Chúng Ta Cần Có Kinh Thánh

(Why Do We Need the Bible?)

2 Timothy 3:16-17

 

“Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, 17 hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành.”

(All Scripture (Bible) is God-breathed and is useful for teaching, rebuking, correcting and training in righteousness, 17 so that the servant of God may be thoroughly equipped for every good work.)

 


> By God’s will, I plan to preach a series of 3 sermons for three Sundays, with the purpose to help answering important questions about the Bible. (Cậy ơn Chúa, tôi mong được chia sẽ một loạt 3 bài giảng với mục đích giúp trả lời những câu hỏi quan trọng về Kinh Thánh.)

1) What is the Bible; Why do we need the Bible? (Kinh Thánh là gì mà tại sao c/ta cần đến?)

Sống Chân Thật

Từ bài giảng luận “Khi Thế Lực Đối Nghịch Tiêu Vong

CN Sep 17, 2017 - Hội Thánh North Hollywood

Khi kẻ thù nghịch con sa ngã, chớ vui mừng; Lúc nó bị đánh đổ, lòng con đừng hớn hở; .(Châm Ngôn 24:17) [đọc 2 Sa-mu-ên 1:]

Chiên Con - Đấng Chăn Giữ

“Vì Chiên Con ở giữa ngôi sẽ chăn giữ và đưa chúng đến những suối nước sống; Đức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt nơi mắt chúng.” - Khải-huyền 7:17 

Khải-huyền chương 7 nói đến việc “những con cái Đức Chúa Trời được đóng ấn”. Những điều trong chương này được đưa ra sau khi mở sáu con dấu (trong chương 6), đã mà được báo trước những thảm hoạ lớn lao trên thế giới; và trước khi những âm thanh của bảy kèn, mà đã cho thấy những bại hoại lớn xảy ra trong hội thánh: giữa những điều này thì có chương yên ủi này – Khải-huyền chương 7 đảm bảo ơn thánh và sự bảo toàn cho con dân Chúa trong những cơn hoạn nạn chung xảy đến. Chương này cho chúng ta thấy, một sự kiện xảy ra mà ngăn chặn những cơn gió (Khải-huyền 7:1-3); sự đóng ấn cho 12 chi phái của dân Y-sơ-ra-ên (Khải-huyền 7:4-8); tiếp theo là những bài ca của các thiên sứ và các vị thánh (Khải-huyền 7:9-12); và cuối cùng là những phước hạnh và vinh hiển của những tín đồ trung thành hầu việc Đấng Christ, và đã chịu khổ vì Danh Ngài (Khải huyền 7:13-17). 

Câu cuối cùng trong chương 7 là một lời hứa chắc chắn của Chiên Con, tức là Chúa Giê-xu, cho con dân Ngài, “những kẻ được chọn”, những tín nhân trung tín; rằng Ngài sẽ chăn giữ, cho họ uống nước hằng sống – không còn khát nữa, và sẽ không còn khóc lóc, nước mắt buồn đau, nhưng thay vào là sự vui mừng, thỏa lòng trong phước hạnh đời đời của Thiên Đàng. Lời tiên tri nói, “Vì Chiên Con ở giữa ngôi sẽ chăn giữ và đưa chúng đến những suối nước sống; Đức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt nơi mắt chúng” (Khải-huyền 7:17). Chúa hứa cho con dân Ngài rằng họ sẽ vui thỏa trong tình yêu và sự hướng dẫn của Chúa Giê-xu: Ngài sẽ cho họ ăn (7:16) sẽ không còn đói khát nữa, sẽ dẫn họ đến “những suối nước sống” (7:17a) làm tươi mát cho linh hồn họ. Họ vui mừng khi được giải thoát khỏi tất cả những nỗi buồn: “Đức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt nơi mắt chúng” (Khải-huyền 7:17b). Trước đây, con dân Chúa đã có những nỗi buồn của họ, và đã rơi xuống nhiều nước mắt, cả về tội lỗi và hoạn nạn; nhưng chính Đức Chúa Trời, bằng đôi tay nhẹ nhàng và ân huệ của Ngài, sẽ lau hết những giọt nước mắt, và họ sẽ không bao giờ khóc nữa. Khi đó, Ngài đối xử với họ như một người cha nhân từ khi tìm thấy những đứa con yêu quý của Ngài ta đang rơi nước mắt, Ngài an ủi họ, lau nước mắt, và biến nỗi buồn của họ thành sự vui mừng. Lời hứa này chẳng những khích lệ mà còn làm giảm nỗi buồn khổ của chúng ta, là những con yêu dấu của Ngài trong thời hiện tại. Thêm vào đó, lời hứa này cũng giúp chúng ta mạnh mẽ hơn, trong khi đang gặp khó khăn, thử thách; vì “Kẻ nào gieo giống mà giọt lệ, sẽ gặt hái cách vui mừng” (Thi-thiên 126:5); và “Người nào vừa đi vừa khóc đem giống ra rải, ắt sẽ trở về cách vui mừng, mang bó lúa mình” (Thi-thiên 126:6). 

Khi nghĩ về lời hứa của Chúa cho chúng ta, có 4 chữ C chúng ta cần nghĩ đến. Thứ nhứt là “Chiên Con”, là Đấng Christ, là Đức Chúa Giê-xu là Đấng sống, hôm qua, ngày nay, mai sau không hề thay đổi; “Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Hiện Có, Đã Có, Và Còn Đến, là Đấng Toàn năng, phán rằng: Ta là An-pha và Ô-mê-ga” (Khải-huyền 1:8); Chúa Giê-xu phán rằng, “Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế” (Ma-thi-ơ 28:20b); vì thế những lời hứa của Ngài là chắc chắn!. Thứ nhì là “Chăn giữ” – Chúa hứa sẽ chăn giữ chúng ta, tức là Ngài luôn bảo vệ, và ban cho chúng ta mọi sự cần dung, mọi lúc, mọi nơi chúng ta đi, “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì” (Thi-thiên 23:1), chúng ta nên vững lòng không lo sợ mà chờ đợi Ngài trở lại. Thứ ba là “Cười tươi” – “Hỡi trời, hãy vui mừng về việc nó đi, và các thánh, các sứ đồ, các tiên tri, cũng hãy mừng rỡ đi; vì Đức Chúa Trời đã xử công bình cho các ngươi trong khi Ngài xét đoán nó” (Khải-huyền 18:20); “Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn. Tôi lại còn nói nữa: hãy vui mừng đi. Hãy cho mọi người đều biết nết nhu mì của anh em. Chúa đã gần rồi” (Phi-íp 4:4-5). Thứ tư là “Chia-sẻ” – chúng ta cần chia sẻ lại những phước hạnh Chúa đã làm trên đời sống chúng ta, chia sẻ về sự cứu rỗi, về những lời hứa của Ngài cho mọi người còn đang lang thang chưa có hướng đi cho linh hồn, như đại mạng lịnh mà Chúa Giê-xu đã ban cho chúng ta, “Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi” (Ma-thi-ơ 28:19-20a). Cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta những lời hứa quý báu, mà chúng giúp chúng ta vững tin theo Ngài, vì biết rằng Ngài là Đấng thành tín sẽ làm thành lời hứa của Ngài theo thời điểm của Ngài đã định. Nguyện xin Chúa giúp chúng con luôn ghi lòng những lời hứa của Ngài, để chúng con luôn vững tin, mạnh mẽ mà chia sẽ Tin Lành và những lời hứa của Chúa cho những người chung quanh, để khích lệ anh chị em vững lòng trong khi chờ Chúa trở lại! A-men! 


“Chiên Con” – Đấng Christ trên Trời, 
Không hề thay đổi, dù đời đổi thay, 
Ngài ban sự sống mỗi ngày, 
Và luôn ở cạnh, biết ngay mọi điều! 
Chúa luôn “chăn giữ” sớm chiều, 
Ban cho mọi sự, thêm nhiều phước ân, 
Ngài cho đúng lúc khi cần, 
Không còn lo sợ, phân vân trong đời! 

Toa Thuốc Của Chúa Cho Sức Khỏe Tốt

1Hỡi con ta, chớ quên lời ta khuyên dạy, Lòng con hãy giữ các điều răn của ta;2Vì nó sẽ cho con được gia tăng tuổi thọ,Và được an khang thịnh vượng. (Châm-ngôn 3: 1-2).

Tôi Không Làm Gì Được!

Đang khi bạn biết rằng bạn có thể thay đổi những gì không kết quả và gây rắc rối trong đời sống bạn thì ma quỷ sẽ gieo rắc nhiều lời bào chữa để giữ bạn vẫn như cũ. Một điều mà bạn sẽ nghe trong đầu bạn như tôi đã chia sẻ với bạn về tầm quan trọng của ý tưởng và lời nói đó là, “Tôi không làm gì được với những gì tôi suy nghĩ. Ý tưởng cứ đến dù tôi muốn hay không.” Đành rằng ý tưởng không mời mà đến là có thật, nhưng nói rằng bạn không thể làm gì được với ý tưởng đó thì không đúng. Lời Chúa dạy chúng ta hãy đạp đổ hay khước từ những ý tưởng (2Corinthians 10:5). Điều này có nghĩa là chúng ta không cho phép nó cứ ở trong đầu óc chúng ta. Bạn có thể loại bỏ bất kỳ ý tưởng nào bạn không muốn bằng cách quyết định suy nghĩ thứ khác.

Hãy Thử Đi ! Chúa tỏ cho tôi sức mạnh của lời nói vào năm 1977. Lúc đó tôi chưa hề nghe bất kỳ sự giảng dạy nào như những gì tôi trình bày với bạn trong sách này, nhưng Chúa thuyết phục tôi rằng tôi là một người rất tiêu cực cần phải thay đổi nhiều. Ngài chỉ cho tôi thấy những lời nói của tôi rất tiêu cực và đời sống tôi sẽ không thay đổi gì cho đến khi những lời nói của tôi đổi thay. Tôi lên một danh sách những điều tôi muốn thấy xảy ra trong đời sống tôi và tìm các câu Kinh Thánh hỗ trợ cho những điều đó. Suốt 6 tháng, cứ hai lần một ngày, tôi nói lớn tiếng những lời này. Khi tôi bắt đầu kế hoạch này, không phải vài điều tôi công bố trở thành thực tế trong đời sống tôi mà ngày nay tất cả đều thành sự thật. Tôi xin nói thêm rằng tôi vẫn còn công bố những lời này và nhiều lời hứa quí báu khác của Chúa một cách liên tục. Tôi đề nghị bạn hãy thử làm đi. Tôi tin nếu bạn liên tục nghĩ và nói những lời tốt đẹp, tích cực, đầy đức tin thì bạn sẽ thấy những thay đổi trong chính bạn và trong đời sống bạn.

Mới đây tôi có nói chuyện với một phụ nữ tại một cuộc hẹn và tôi nói về việc hãy nói tích cực. Cô liền nói, “Tôi không tin những lời xác nhận tích cực đó đâu; tôi tin vào thực tại thôi !”. Tôi cảm thấy buồn cho cô vì rõ ràng cô không biết Lời Chúa và không ý thức rằng cô có thể thay đổi thực tại qua việc tin cậy, suy nghĩ và nói ra hợp với Chúa. Tôi rất vui là chúng ta không cần phải an phận với thực tế ! Ngày nay các kênh truyền hình thực tế rất phổ biến và ngày càng phát triển lớn mạnh. Nhưng tôi thà có được một chút quyền năng làm thay đổi cuộc đời hơn là thực tế. Tôi muốn có hy vọng và đức tin để tin rằng với Chúa mọi sự đều có thể xảy ra.

Gặp Gỡ Chúa Tại Bụi Gai Cháy

(Encounter with God at the Burning Bush)

(Xuất Hành 3:1-15)

 

“Vả, Môi-se chăn bầy chiên cho Giê-trô, ông gia mình, là thầy tế lễ tại xứ Ma-đi-an; dẫn bầy chiên qua phía bên kia đồng vắng, đến núi của Đức Chúa Trời, là núi Hô-rếp. 2 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va hiện ra cùng người trong ngọn lửa, giữa bụi gai kia. Người nhìn thấy cả bụi gai đang cháy, nhưng không hề tàn. 3 Môi-se bèn nói rằng: Ta hãy tẻ bước lại đặng xem sự lạ lớn nầy, vì cớ sao bụi gai chẳng tàn chút nào. 4 Đức Giê-hô-va thấy người tẻ bước lại xem, Đức Chúa Trời bèn ở giữa bụi gai gọi rằng: Hỡi Môi-se, hỡi Môi-se! Người thưa rằng: Có tôi đây! 5 Đức Chúa Trời phán rằng: Chớ lại gần chốn nầy, Hãy cổi giầy ngươi ra, vì chỗ ngươi đang đứng là đất thánh. 6 Rồi Ngài lại nói: Ta là Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, và Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Môi-se liền che mặt, vì sợ nhìn đến Đức Chúa Trời. 7 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta đã thấy rõ ràng sự cực khổ của dân ta tại xứ Ê-díp-tô, và có nghe thấu tiếng kêu rêu vì cớ người đốc công của nó; phải, ta biết được nỗi đau đớn của nó. 

8 Ta ngự xuống đặng cứu dân nầy khỏi tay người Ê-díp-tô, dẫn từ xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp đẽ và rộng rãi, đượm sữa và mật, tức là nơi dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân A-mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít và dân Giê-bu-sít ở. 9 Nầy, tiếng kêu rêu của dân Y-sơ-ra-ên thấu đến ta, và ta đã thấy dân Ê-díp-tô hà hiếp chúng nó thể nào; 10 vậy bây giờ, hãy lại đây, đặng ta sai ngươi đi đến Pha-ra-ôn, để dắt dân ta, là dân Y-sơ-ra-ên, ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 11 Môi-se bèn thưa rằng: Tôi là ai, dám đi đến Pha-ra-ôn, đặng dắt dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô? 12 Đức Chúa Trời phán rằng: Ta sẽ ở cùng ngươi; nầy là điều làm dấu cho ngươi biết rằng ta đã sai ngươi đi: Khi ngươi dắt dân sự ra khỏi xứ Ê-díp-tô rồi, thì các ngươi sẽ phụng sự Đức Chúa Trời tại trên núi nầy. 13 Môi-se thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Nầy, tôi sẽ đi đến dân Y-sơ-ra-ên, nói cùng họ rằng: Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi sai ta đến cùng các ngươi; nhưng nếu họ hỏi: Tên Ngài là chi? thì tôi nói với họ làm sao? 14 Đức Chúa Trời phán rằng: Ta là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; rồi Ngài lại rằng: Hãy nói cho dân Y-sơ-ra-ên như vầy: Đấng Tự Hữu đã sai ta đến cùng các ngươi. 15 Đức Chúa Trời lại phán cùng Môi-se rằng: Ngươi sẽ nói cho dân Y-sơ-ra-ên như vầy: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, sai ta đến cùng các ngươi. Ấy đó là danh đời đời của ta, ấy sẽ là kỷ niệm của ta trải qua các đời.”

(Now Moses was tending the flock of Jethro his father-in-law, the priest of Midian, and he led the flock to the far side of the wilderness and came to Horeb, the mountain of God. 2 There the angel of the Lord appeared to him in flames of fire from within a bush. Moses saw that though the bush was on fire it did not burn up. 3 So Moses thought, “I will go over and see this strange sight—why the bush does not burn up.” 4 When the Lord saw that he had gone over to look, God called to him from within the bush, “Moses! Moses!” And Moses said, “Here I am.” 5 “Do not come any closer,” God said. “Take off your sandals, for the place where you are standing is holy ground.” 6 Then he said, “I am the God of your father, the God of Abraham, the God of Isaac and the God of Jacob.” At this, Moses hid his face, because he was afraid to look at God. 7 The Lord said, “I have indeed seen the misery of my people in Egypt. I have heardthem crying out because of their slave drivers, and I am concerned about their suffering. 8 So I have come down to rescue them from the hand of the Egyptians and to bring them up out of that land into a good and spacious land, a land flowing with milk and honey—the home of the Canaanites, Hittites, Amorites, Perizzites, Hivites and Jebusites. 9 And now the cry of the Israelites has reached me, and I have seen the way the Egyptians are oppressing them. 10 So now, go. I am sending you to Pharaoh to bring my people the Israelites out of Egypt.” 11 But Moses said to God, “Who am I that I should go to Pharaoh and bring the Israelites out of Egypt?” 12 And God said, “I will be with you. And this will be the sign to you that it is I who have sent you: When you have brought the people out of Egypt, you will worship God on this mountain.” 13 Moses said to God, “Suppose I go to the Israelites and say to them, ‘The God of your fathers has sent me to you,’ and they ask me, ‘What is his name?’ Then what shall I tell them?” 14 God said to Moses, “I am who I am. This is what you are to say to the Israelites: ‘I am has sent me to you.’” 15 God also said to Moses, “Say to the Israelites, ‘The Lord, the God of your fathers—the God of Abraham, the God of Isaac and the God of Jacob—has sent me to you.’ “This is my name forever, the name you shall call me from generation to generation.”)

 

 

> Have you met someone who is so inspired and changed your life? (Có bao giờ bạn gặp được ai mà người đó đã gây cảm hứng và thay đổi cuộc đời và lối sống của mình chưa?)

Chúa Giê-su Chữa Lành Đứa Trẻ Bị Quỉ Ám

(Jesus Heals a Boy with an Unclean Spirit)

(Mác 9:14-27)

 

“Đức Chúa Jêsus với ba người đến cùng các môn đồ khác, thì thấy đoàn dân rất đông vây chung quanh, và mấy thầy thông giáo đang cãi lẽ với các môn đồ ấy. 15 Cả đoàn dân nầy vừa thấy Ngài, liền lấy làm lạ, thảy đều chạy đến chào Ngài. 16 Ngài bèn hỏi rằng: Các ngươi cãi lẽ với môn đồ về việc gì? 17 Một người trong đám đông thưa rằng: Lạy thầy, tôi đã đem con trai tôi tới cho thầy; nó bị quỉ câm ám, 18 không cứ chỗ nào quỉ ám vào thì làm cho nổi kinh phong, sôi bọt mồm, nghiến răng, rồi nó mòn mỏi đi; tôi đã xin môn đồ thầy đuổi quỉ ấy, song đuổi không được. 19 Đức Chúa Jêsus bèn đáp rằng: Hỡi dòng dõi chẳng tin kia, ta sẽ ở cùng các ngươi cho đến chừng nào? Ta sẽ chịu các ngươi cho đến khi nào? Hãy đem con đến cho ta. 20 Chúng bèn đem đứa trẻ cho Ngài. Đứa trẻ vừa thấy Đức Chúa Jêsus, tức thì quỉ vật mạnh nó, nó ngã xuống đất, rồi lăn lóc sôi bọt miếng ra.

21 Đức Chúa Jêsus hỏi cha nó rằng: Điều đó xảy đến cho nó đã bao lâu? Người cha thưa rằng: Từ khi nó còn nhỏ. 22 Quỉ đã lắm phen quăng nó trong lửa và dưới nước, để giết nó đi; nhưng nếu thầy làm được việc gì, xin thương xót chúng tôi và giúp cho! 23 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Sao ngươi nói: Nếu thầy làm được? Kẻ nào tin thì mọi việc đều được cả. 24 Tức thì cha đứa trẻ la lên rằng: Tôi tin; xin Chúa giúp đỡ trong sự không tin của tôi! 25 Khi Đức Chúa Jêsus thấy dân chúng chạy đến đông, thì Ngài quở trách tà ma và phán cùng nó rằng: Hỡi quỉ câm và điếc, Ta biểu mầy phải ra khỏi đứa trẻ nầy, đừng ám nó nữa. 26 Quỉ bèn la lớn tiếng lên, vật đứa trẻ mạnh lắm mà ra khỏi; đứa trẻ trở như chết vậy, nên nỗi nhiều người nói rằng: Nó chết rồi. 27 Nhưng Đức Chúa Jêsus nắm tay nó, nâng lên; thì nó đứng dậy.”

(When they came to the other disciples, they saw a large crowd around them and the teachers of the law arguing with them. 15 As soon as all the people saw Jesus, they were overwhelmed with wonder and ran to greet him. 16 “What are you arguing with them about?” he asked. 17 A man in the crowd answered, “Teacher, I brought you my son, who is possessed by a spirit that has robbed him of speech. 18 Whenever it seizes him, it throws him to the ground. He foams at the mouth, gnashes his teeth and becomes rigid. I asked your disciples to drive out the spirit, but they could not.” 19 “You unbelieving generation,” Jesus replied, “how long shall I stay with you? How long shall I put up with you? Bring the boy to me.” 20 So they brought him. When the spirit saw Jesus, it immediately threw the boy into a convulsion. He fell to the ground and rolled around, foaming at the mouth. 21 Jesus asked the boy’s father, “How long has he been like this?” “From childhood,” he answered. 22 “It has often thrown him into fire or water to kill him. But if you can do anything, take pity on us and help us.” 23 “‘If you can’?” said Jesus. “Everything is possible for one who believes.”24 Immediately the boy’s father exclaimed, “I do believe; help me overcome my unbelief!” 25 When Jesus saw that a crowd was running to the scene, he rebuked the impure spirit. “You deaf and mute spirit,” he said, “I command you, come out of him and never enter him again.” 26 The spirit shrieked, convulsed him violently and came out. The boy looked so much like a corpse that many said, “He’s dead.” 27 But Jesus took him by the hand and lifted him to his feet, and he stood up.’”)

 

 

> Have you personally experienced a demon-possessed incident? (Có bao giờ bạn đã chứng kiến một người bị quỉ ám chưa?)

Nhận Biết Đấng Tạo Hóa

“Khi ta đặt nền trái đất, thì ngươi ở đâu? Nếu ngươi thông sáng, hãy tỏ bày đi. Ai đã định độ lượng nó, Và giăng dây mực trên nó, ngươi có biết chăng? Nền nó đặt trên chi? Ai có trồng hòn đá góc của nó? Trong khi ấy các sao mai đồng hát hòa nhau, và các con trai Đức Chúa Trời cất tiếng reo mừng.” - Gióp 38:4-7 

Thông thường, khi ai gặp hoạn nạn thì người ta nghĩ rằng người đó đã phạm tội với Chúa và Ngài đã trừng phạt họ để họ tỉnh thức trở về với Ngài. Tuy đây là một lý do để giải thích, nhưng lý do này không đúng với ông Gióp; vì ông là một người công bình, kính sợ Chúa. Ngài không trừng phạt ông, chính ma-quỷ đã hành hại Gióp và Chúa đã cho phép xảy ra để cho ma-quỷ thấy rằng Gióp là người công bình (Gióp 1:12, Gióp 2:6-7). Tuy nhiên, ông Gióp và những người bạn của ông không biết điều này. Vì vậy, những người bạn của Gióp đã nghĩ rằng Chúa đang hành phạt ông vì ông đã phạm tội cùng Chúa. Chúa chỉ cho phép sa-tăn hành hại ông để bày tỏ rằng Gióp là người kính yêu Chúa hết lòng và quyền năng của Ngài trên mọi việc! 

Chương 38 đến 41 là bài diễn thuyết của Ðức Chúa Trời. Sau khi Gióp và những người bạn của ông đã phân giải xong, thì Đức Chúa Trời đáp lại với Gióp từ “giữa cơn gió trốt” (38:1). Chúa bắt đầu với những câu hỏi về sự sáng tạo trái đất này, Gióp 38:4-6, “Khi ta đặt nền trái đất, thì ngươi ở đâu? Nếu ngươi thông sáng, hãy tỏ bày đi. Ai đã định độ lượng nó, và giăng dây mực trên nó, ngươi có biết chăng? Nền nó đặt trên chi? Ai có trồng hòn đá góc của nó?” Ở đây Chúa muốn cho Gióp thấy rằng, đối với Ðức Chúa Trời, thì loài người ngu dốt, bất lực, yếu đuối và hết sức nhỏ bé. Ngài hỏi hết câu nầy đến câu khác, làm cho Gióp kinh khiếp mà làm thinh, và khiến ông quỳ mọp xuống.

Ở đây chúng ta thấy sự vĩ đại và vinh quang của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua việc sáng tạo của Ngài, bắt đầu bằng việc đặt nền móng của trái đất. Ngài là Ðức Chúa Trời duy nhất và là Chúa hằng sống, và Chúa quyền năng, như Chúa đã phán cho dân Y-sơ-ra-ên rằng, “Các ngươi khá nói cùng họ rằng: Những thần nầy không làm nên các từng trời, cũng không làm nên đất, thì sẽ bị diệt đi khỏi trên đất và khỏi dưới các từng trời. Chính Đức Giê-hô-va đã làm nên đất bởi quyền năng Ngài, đã lập thế gian bởi sự khôn ngoan Ngài, đã giương các từng trời ra bởi sự thông sáng Ngài” (Giê-rê-mi 10:11-12). 

Điều này khích lệ chúng ta nên tin cậy Ngài trong mọi lúc mọi nơi. Khi dân Y-sơ-ra-ên thờ hình tượng, không còn nương cậy Chúa, thì Ngài đã nhắc nhở họ rằng Chúa chính là Đấng sáng tạo ra họ và cả thế gian trong Ê-sai 51:12-13, “Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ? Mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu?” 

Con Đường Gian Khổ

Từ bài giảng luận “Phục Vụ Chúa

CN Sep 10, 2017- Hội Thánh North Hollywood

Nếu ai hầu việc ta, thì phải theo ta, và ta ở đâu, thì kẻ hầu việc ta cũng sẽ ở đó; nếu ai hầu việc ta, thì Cha ta ắt tôn quí người. (Giăng 12:26)

Cơ Đốc Nhân Có Giá Trị Gì?

“Nếu người nào được cả thế gian mà mất linh hồn mình thì có ích gì? Người ấy sẽ lấy gì mà đổi linh hồn mình lại??” (Ma-thi-ơ 16:26).

Phao-lô nói với chúng ta trong I Cô-rinh-tô 15:19, “Nếu hy vọng của chúng ta trong Đấng Christ chỉ hướng về cuộc sống nầy mà thôi, thì trong tất cả mọi người, chúng ta là những người thảm hại hơn hết”.

Tại sao Phao-lô nói như vậy? Đó là, thật không dễ dàng để sống cho Chúa trong một thế giới không giống Chúa.

Lời Kêu Gọi Đến Một Lối Sống Siêu Nhiên

Vâng phục Cha trên trời là kết quả tự nhiên và thiêng liêng của đức tin chúng ta. Một thái độ vâng phục làm mềm vùng đất trong tấm lòng chúng ta để kết quả trong mọi việc lành, và để minh chứng quyền sở hữu của Chúa trên tài sản của mình.

Chúa có nhiều mạng lệnh về sự dâng hiến, Đức Chúa Giê-xu phán : “Ai xin của người, hãy cho; ai muốn mượn của người thì đừng trớ. Các ngươi đã được lãnh không thì hãy cho không… hãy bố thí cho kẻ nghèo… lấy của mình có mà bố thí…” (Ma-thi-ơ 5:42; Ma-thi-ơ 10:8; 19:21; Lu-ca 11:41). Trong Ma-thi-ơ 25, Chúa bảo chúng ta cho người đói ăn và mặc cho người trần truồng. Ngài truyền cho chúng ta phải đón tiếp khách lạ, thăm viếng người đau ốm và phục vụ cho những người ở trong tù. Ngài dạy rằng chia sẻ với người thiếu thốn cũng giống như dâng hiến cho Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 25:33-40).

Qua nhiều năm tôi ngày càng tin tưởng rằng không có Cơ Đốc Nhân vâng phục nào mà không hạnh phúc. Hơn nữa, tôi chưa hề gặp một người nào đang sống một đời thiếu vâng phục mà có thể thành thật nói rằng mình hạnh phúc. Tuy nhiên, tôi đã quan sát được nhiều Cơ Đốc Nhân tìm thấy bình an và phước hạnh trong khi phải trải qua những điều kiện bi thảm nhất bởi vì họ đang bước đi với Đức Chúa Trời trong đức tin và sự vâng phục.

Tôi nhớ một doanh nhân giàu có đầy ảnh hưởng tại California đã hy sinh mọi thứ mình có để chăm sóc cho người vợ hấp hối của mình. Đến cuối cùng ông đã tiêu sạch gia tài mình trong việc tìm kiếm sự chữa lành cho vợ.

Bình Yên Trong Chúa

“Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài.” - Ê-sai 26:3 

Ê-sai là vị tiên tri của nước Giu-đa ở phía Nam, vào lúc nước Y-sơ-ra-ên ở phía Bắc đã bị quân A-si-ri tiêu diệt. Ông là con trai của A-mốt. Ê-sai sống dưới đời trị vì của các vua Ô-xia, Giô-tham, A-cha, và Ê-xê-chia. Ông được Chúa kêu gọi làm tiên tri vào năm vua Ô-xia băng hà (Ê-sai 6:1, khoảng 740 T.C., trước khi đất nước Giu-đa bị lưu đày). Tên Ê-sai trong tiếng Hy-bá-lai nó có nghĩa là “Giê-hô-va là sự cứu rỗi” hay là “sự cứu rỗi của Giê-hô-va”.

Chọn Đúng

Từ bài giảng luận “Cùng Nhau Phục Vụ

CN Sep 03, 2017 – Trại Gia Đình Hội Thánh North Hollywood

… nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va .(Giô-suê 24:15b) [đọc Giô-suê 24]

Thời Gian Loại Trừ Lời Nói Tự Ti

“Khá cẩn thận giữ tấm lòng của con hơn hết, Vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra”. (Châm Ngôn 4:23) Rất lâu trước khi có ngành tâm lý học, Đức Chúa Trời cho biết những suy nghĩ xác định cảm xúc và cảm xúc đưa đến quyết định hành động.

Phục Hưng - Sự Thăm Viếng Của Đức Chúa Trời

Nhiều lần những người tham dự các chiến dịch truyền giảng của chúng tôi đã hỏi tôi rằng : “Đây có phải là phục hưng không ?”. Trong quá trình hầu việc Chúa mạnh mẽ suốt ba năm qua tôi đã nhận thấy sự bày tỏ thật gây ấn tượng về các công việc của Đức Thánh Linh. Nhưng gần đây Đức Chúa Trời bày tỏ ý muốn của Ngài dành cho Hội Thánh trong các giai đoạn nầy. Như Giêrêmi đã truyền bảo : “Giêhôva phán như vầy hãy đứng trên các đường cái và nhìn xem; tra xét những đường lối cũ, xem thử đường tốt ở đâu; hãy đi đường ấy, thì các ngươi sẽ được an nghỉ cho linh hồn mình” (Giêrêmi 6:16). Hội Thánh phải trở lại những con đường cũ; Hội Thánh phải trở về các nguyên tắc cơ bản của Lời Chúa. Tân ước mở ra với những mạng lệnh cơ bản của Đức Chúa Jêsus. Những nguyên tắc cơ bản nầy giữ gìn sự thức tỉnh mà Hội Thánh Tân ước đã kinh nghiệm và sẽ là nền tảng của công việc Ngài trong chúng ta ngày nay.

Những con đường cũ dẫn đến sự giảng dạy về nhu cầu của sự ăn năn chân thật mà mỗi một Cơ Đốc Nhân phải bày tỏ với Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh mà chúng ta đã làm chứng ban phước một cách kỳ diệu cho Hội Thánh bằng những sự tỏ ra khác nhau của quyền phép Ngài. Chúng ta đã chứng kiến những người té ngã dưới quyền phép của Chúa cứ phủ phục trước mặt Ngài trước nhiều giờ đồng hồ; cả sân vận động đều vui hưởng sự hiện diện của Ngài; người ta nhảy múa và vui mừng trong sự hiện diện của Chúa. Nhưng vượt lên trên những sự bày tỏ nầy phải có những sự gặp gỡ thật sự với Đức Chúa Trời dẫn đến sự ăn năn và xưng tội. Chúa Jêsus đã kêu gọi con người ăn năn và sau đó là sự vâng lời, kết quả của sự ăn năn.

Bằng chứng đầu tiên của sự vâng lời là báp tem bằng nước. Sau đó, đến sự báp tem trong Đức Thánh Linh mà Giăng Báptít đã nói trước : “Song Đấng đến sau Ta có quyền phép hơn Ta…Ấy là Đấng sẽ làm phép báp tem cho các ngươi bằng Đức Thánh Linh và bằng lửa. ” (Mathiơ 3:11). Lửa là biểu tượng của Đức Thánh Linh. Lửa thanh tẩy, thiêu hóa và biến đổi.

Dưới quyền phép của Đức Thánh Linh chúng ta có thể té ngã, run rẩy hoặc cười lớn, nhưng không một biểu hiện nào trong số đó làm thay đổi chúng ta. Đức Chúa Trời thật có hành động qua những cách ấy, nhưng chúng ta không được chạm vào những sự bày tỏ như vậy. Điều sẽ làm thay đổi đời sống chúng ta chính là lửa đã giáng xuống vào ngày Lễ Ngũ Tuần, chính lửa ấy đã được tỏ rõ trong đời sống của các sứ đồ.

Sự thức tỉnh thật xảy ra khi xã hội nhìn biết rằng Chúa Cứu Thế đang sống và bắt đầu có các quyết định thừa nhận Ngài là Chúa của các Chúa. Kết quả của một sự cảm động như vậy sẽ đưa các tín hữu đến chỗ suy nghĩ hướng ra ngoài, bày tỏ lòng quan tâm đối với các linh hồn đang hư mất. Một sự cảm động như vậy sẽ không bị giới hạn đối với những sự tỏ ra, những sự chữa lành, các phép lạ và dấu kỳ; trái lại nó phải làm nẩy sinh trong Cơ Đốc Nhân một sự khao khát để cầu nguyện cho những linh hồn hư mất được biến đổi cho Chúa Cứu Thế Jêsus.

Nghiên cứu về các giai đoạn lịch sử khác nhau thường cho thấy rằng phục hưng đến là do kết quả lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Nó thu hút sự chú ý của chúng ta, và chúng ta nhận biết rằng Đức Chúa Trời lớn lao hơn các thông lệ tôn giáo và truyền thống của chúng ta.

Tin Cậy Chúa

(Trust in the Lord)

Thi Thiên 37:1-7

 

Chớ phiền lòng vì cớ kẻ làm dữ, cũng đừng ghen tị kẻ tập tành sự gian ác. 2 Vì chẳng bao lâu chúng nó sẽ bị phát như cỏ, và phải héo như cỏ tươi xanh. 3 Hãy tin cậy Đức Giê-hô-va, và làm điều lành; Khá ở trong xứ, và nuôi mình bằng sự thành tín của Ngài. 4 Cũng hãy khoái lạc nơi Đức Giê-hô-va, thì Ngài sẽ ban cho ngươi điều lòng mình ao ước. 5 Hãy phó thác đường lối mình cho Đức Giê-hô-va, Và nhờ cậy nơi Ngài, thì Ngài sẽ làm thành việc ấy. 6 Ngài sẽ khiến công bình ngươi lộ ra như ánh sáng, và tỏ ra lý đoán ngươi như chánh ngọ. 7 Hãy yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va, và chờ đợi Ngài. Chớ phiền lòng vì cớ kẻ được may mắn trong con đường mình, Hoặc vì cớ người làm thành những mưu ác.”

(Do not fret because of those who are evil or be envious of those who do wrong; 2 for like the grass they will soon wither, like green plants they will soon die away. 3 Trust in the Lord and do good; dwell in the land and enjoy safe pasture. 4 Take delight in the Lord, and he will give you the desires of your heart. 5 Commit your way to the Lord; trust in him and he will do this: 6 He will make your righteous reward shine like the dawn, your vindication like the noonday sun. 7 Be still before the Lord and wait patiently for him; do not fret when people succeed in their ways, when they carry out their wicked schemes.)

 

 

> As Christians, we are called the people of faith. (Là những cơ đốc nhân, c/ta được gọi là những người của đức tin.)

> What does this mean? (Đây có nghĩa là sao đối với bạn?)

> This morning, I hope Psalm 37 will help to explain this for us. (Mong rằng bài học Thi Thiên 37 của Đavít sẽ giúp c/ta hiểu đây có nghĩa là gì.)

 

I. People of Faith

Hãy Trở Về

“Hãy đến, chúng ta hãy trở về cùng Đức Giê-hô-va; vì Ngài đã xé chúng ta, song Ngài sẽ chữa lành cho; Ngài đã đánh chúng ta, song sẽ buộc vết tích. Trong hai ngày, Ngài sẽ khiến chúng ta tỉnh lại; ngày thứ ba, Ngài sẽ dựng chúng ta dậy, chúng ta sẽ sống trước mặt Ngài.” - Ô-sê 6:1-2 

Những lời tiên tri trong sách Ô-sê có thể được viết vào khoảng năm 780-692 T.C., vào thời trị vì của vua “ô-xia, Giô-tham, A-cha, Ê-xê-chia là các vua của Giu-đa, và về đời Giê-rô-bô-am, con trai Giô-ách, vua Y-sơ-ra-ên” (Ô-sê 1:1). Sách Ô-sê là sách đầu tiên trong số 12 sách tiểu tiên tri. Ông là vị tiên tri thứ hai trong số 4 tiên tri được biết đến trong thế kỷ thứ tám, đó là: A-mốt, Ô-sê, Ê-sai, và Mi-chê. Chúng ta không biết rõ về quá khứ của Ô-sê, nhưng chỉ biết tên của cha ông là Bê-ê-ri (Ô-sê 1:1, “Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Ô-sê, con trai Bê-ê-ri…”). Ông là vị tiên tri có một gia đình bi-đát, bởi vì Chúa bảo ông đi lấy một người vợ không chung thủy, “Đức Giê-hô-va bảo người rằng: Hãy đi, lấy một người vợ gian dâm, và con cái ngoại tình; vì đất nầy chỉ phạm sự tà dâm, lìa bỏ Đức Giê-hô-va” (Ô-sê 1:2)! Ông yêu vợ ông, là bà Gô-me, và họ có ba đứa con mà tên của chúng là những sứ điệp cho Y-sơ-ra-ên.

 

Chính Quan hệ hôn nhân của Ô-sê cho thấy một hình ảnh sinh động về mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và dân Y-sơ-ra-ên, và đây cũng là thông điệp chính trong sách này (Ô-sê 1:4-9). Chúa yêu thương dân sự ngay cả khi họ phạm tội, chối bỏ Ngài, đi thờ những thần khác, nhưng Ngài vẫn muốn đưa họ trở lại làm dân của Ngài. Những nổi khổ mà Ô-sê trải qua, nói lên một phần về nổi đau buồn của Chúa khi dân sự Ngài đã thất tín với Ngài! Vì vậy lời tiên tri Ô-sê tha thiết kêu gọi dân sự hãy ăn năn và trở về với Chúa, vì Ngài sẵn lòng tha thứ và khôi phục họ lại! 

Ô-sê 6:1-2 có thể là lời của tiên tri Ô-sê kêu gọi dân sự hay là lời của chính dân sự kêu gọi, khích lệ lẫn nhau, hãy trở về với Chúa; vì trong hai câu này, chúng ta không thấy có những từ nói rằng Chúa phán, nhưng chỉ có những đại từ “chúng ta”. Ô-sê 6:1 nói rằng, “Hãy đến, chúng ta hãy trở về cùng Đức Giê-hô-va; vì Ngài đã xé chúng ta, song Ngài sẽ chữa lành cho; Ngài đã đánh chúng ta, song sẽ buộc vết tích.” Lời tiên tri kêu gọi dân sự bây giờ hãy trở về cùng Đức Giê-hô-va, hãy thờ phượng Ngài, từ bỏ những thần tượng khác, và có niềm hy vọng rằng Chúa sẽ chữa lành những vết thương tâm linh cho họ; vì Chúa đã xé họ, tức là đã đoán phạt họ, họ đã bị thương tích, nhưng họ biết rằng “Ngài sẽ chữa lành cho”. Ngài “đã đánh” họ, song Ngài “sẽ buộc vết tích” lại cho họ. Ở đây, cho thấy dân sự đã kinh nghiệm được sự sửa phạt của Chúa, vì vậy mà họ đồng lòng kêu gọi lẫn nhau hãy trở lại với Ngài, nếu không thì họ sẽ tiếp tục bị Chúa xé và đánh bị thương. Lời tiên tri Ê-sai cho thấy rằng khi “…dân sự chẳng xây về Đấng đánh mình, chẳng tin Đức Giê-hô-va vạn quân. Cho nên chỉ trong một ngày, Đức Giê-hô-va sẽ dứt đầu và đuôi, cây kè và cây lác của Y-sơ-ra-ên” (Ê-sai 9:12-13). Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, khi chúng ta gặp hoạn nạn, có thể là do chúng ta đã phạm tội với Chúa, nên Ngài phạt chúng ta để chúng ta biết ăn năn quay về với Ngài. Khi chúng ta trở về với Ngài, thì Chúa sẽ phục hồi tâm linh, chữa lành vết thương, thêm sức cho chúng ta đứng dậy và tiếp tục theo Ngài, như Ô-sê 6:2 nói, “Trong hai ngày, Ngài sẽ khiến chúng ta tỉnh lại; ngày thứ ba, Ngài sẽ dựng chúng ta dậy, chúng ta sẽ sống trước mặt Ngài.” Lời tiên tri này giống như một lời hứa với dân sự, rằng họ sẽ được giải cứu khỏi khó khăn, hoạn nạn, và họ sẽ được thoát chết và sẽ được sống với Chúa. "Ngày thứ ba" có nghĩa là sau một thời gian ngắn, dân Y-sơ-ra-ên sẽ được khôi phục; đây cũng ngụ ý nói trước về Ðấng Mê-si sống lại vào ngày thứ ba. Đối với chúng ta, là những Cơ Đốc Nhân ngày nay, thì đây là lời yên ủi, khích lệ chắc chắn, vì chúng ta biết rằng Chúa Giê-xu thật đã sống lại sau ba ngày, như lời tiên tri Ê-sai 26:19 nói rằng, “Những kẻ chết của Ngài sẽ sống, những xác chết của tôi đều chổi dậy! Hỡi kẻ ở trong bụi đất, hãy thức dậy, hãy hát! Vì hột móc của Ngài như hột móc lúc hừng đông, đất sẽ buông các âm hồn ra khỏi.” Chúa Giê-xu cũng đã hứa rằng, vì Ngài sống nên chúng ta cũng được sống với Ngài, “Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin ta thì không hề chết…” (Giăng 11:25-26a). 

Đây là Chúa kêu gọi chúng ta phải ăn năn tội và trở về với Ngài, để chúng ta mới được khôi phục tâm linh và được sự sống với Ngài! Với đức tin chắc chắn vào Chúa Giê-xu, là Đấng sống, thì chúng ta có sự khích lệ lớn để vượt qua mọi thử thách, bắt bớ trong khi còn ở thế gian này. Chúa chúng ta là Đấng sống và toàn năng, thì chúng ta không sợ một ai trong cuộc đời này có thể hại chết chúng ta. Khi chúng ta đi trong đường lối Ngài thì chắc chắn rằng Chúa sẽ bảo vệ và ban phước hạnh cho chúng ta! Nguyện xin Đức Thánh Linh nhắc nhở giúp chúng con luôn tránh xa tội lỗi, luôn nhớ Lời Chúa và làm theo, để chúng con luôn chung thủy với tình yêu bao la hằng hữu của Ngài; xin cho chúng con biết rõ ý Chúa trên đời sống chúng con trong mọi việc chúng con làm, chúng con luôn sống làm Danh Chúa vinh hiển, và làm nguồn phước cho những người xung quanh được thấy Chúa trong chúng con! A-men!

Ân Sủng

Từ bài giảng luận “Ân Sủng Trong Bước Đường Cùng

CN Date, 2016 - Hội Thánh North Hollywood

Nơi nào tội lỗi đã gia thêm, thì ân điển lại càng dư dật hơn nữa,” (Rô-ma 5:20)

Bị Lìa Bỏ

Từ bài giảng luận “Chết Chưa Phải Là Hết

CN Aug 27, 2016 - Hội Thánh North Hollywood

Bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban nó.

Cuộc Sống Định Hình Bởi Suy Nghĩ Của Bạn

“Hãy biến hóa bởi sự đổi mới tâm trí, để thử nghiệm cho biết ý định tốt lành, trọn vẹn và đẹp lòng Đức Chúa Trời”. (Rô-ma 12:2b).

Bạn không thể trở thành toàn vẹn những gì mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng cho đến khi hiểu rõ năm yếu tố đã ảnh hưởng đến bản tánh của bạn. Hai điều đầu tiên là hóa học (thế nào bạn được hình thành) và các nối kết ( mối quan hệ của bạn). Bạn là sản phẩm theo mô thức mà Chúa đã tạo dựng và có mối liên hệ trong cuộc sống.

Nhận dạng của bạn cũng ảnh hưởng bởi hai yếu tố khác mà chúng ta sẽ kiểm chứng hôm nay là hoàn cảnh và ý thức của bạn.

Syndicate content