Truyện

warning: Creating default object from empty value in /home/nuoctroi_2014/nuoctroi.org/modules/taxonomy/taxonomy.pages.inc on line 33.

Truyện Ngắn & Bài Viết Trên Sống Đạo Online

Để xem các bài viết truyện ngắn, thơ văn.. xin bấm vào link dưới đây:

NGÀY MAI TÔI SẼ CHẾT - Thiên Quốc

Gã nông dân đứng đối diện với ông thầy thuốc, trước giường người hấp hối. Bà lão nằm đó, lặng lẽ nhìn hai người đàn ông và nghe họ trò chuyện cách minh mẫn. Bà sắp chết, bà không cưỡng lại được điều đó, cuộc đời lao khổ mệt nhọc của bà phải dừng tại đây thôi. Bà đã tám mươi chín tuổi.

Cố nhướng đôi mắt mờ đục nhìn ra hướng cửa sổ, bà cảm nhận được hơi nóng của mặt trời tháng năm đang tràn vào phòng, rọi ánh nắng bức bối lên thềm đất nâu, mấp mô, cũ kỹ. Một cơn gió hiếm hoi lướt qua mang theo mùi lúa chín, mùi cỏ, mùi đồng ruộng phất ngang mũi bà. Lấy chút hơi sức còn lại bà hít lấy mùi quen thuộc của cả đời bà. Đâu đó ngoài hiên tiếng ve kêu rôm rả trên những cây xoài già quanh nhà, bà nghe thấy ông thầy thuốc cất cao giọng:

- Ông hai! Ông không thể bỏ mặt mẹ mình trơ trọi trong tình trạng này được, bà cụ sẽ "đi" bất kỳ lúc nào!

CÂU CHUYỆN TRƯỚC LỄ GIÁNG SINH

Xin bấm vào link dưới đây: 

Hoàng Nga

VỀ NHÀ CHA

Hoàng Nga

TÌM VỀ ÁNH SÁNG

Ngân Võ


"Chúa ơi! Xin Ngài cứu con." Tiếng kêu cầu tận trong sâu  thẵm tấm lòng của người con lạc lối.

Người cậu thấy cháu mình hôm nay có những biểu hiện lạ, không như những ngày thường, nên cậu đã buột miệng  hỏi cháu mình:

- Vụ gì vậy con? Từ khi ba mẹ con về quê đến nay, cậu có thấy con cầu nguyện đâu, mà hôm nay lại quỳ gối cầu nguyện lớn tiếng vậy!

- Vì con mất việc làm, với lại lúc trước con làm có tiền mà con ăn xài phung phí, không biết để dành, nên bây giờ con không còn tiền để lo cho ba con đang bị bệnh, con đang cảm thấy rất buồn, thấy cô đơn, và dường như mọi chuyện không tốt đến với con cùng một lúc. Con không biết nhờ ai giúp đỡ, vì mỗi người đều có cuộc sống riêng, nỗi lo riêng của họ. Trong lúc này, con chỉ nhớ đến Chúa thôi cậu à!

Khi nghe cháu mình nói vậy, cậu rất vui mừng, và nói với cháu mình trong niềm tin quyết:

- Đúng rồi con, Ngài là Đấng quyền năng, luôn che chở và giúp đỡ con cái Ngài, nếu con biết chạy đến cùng Ngài.

- Với lại lúc này, con hay nghe được tiếng ai nói bên tai cháu một cách rõ ràng: "Quay về đi con, Ta đang đợi!" Câu trả lời của anh với cậu dường như muốn nói lên điều gì...

       0oo

Anh được sinh ra trong một gia đình khá giả ở mãnh đất Sài Gòn, nơi mà mọi người luôn hướng đến. Thành Phố không ngủ, luôn tấp nập người qua lại, cùng kẻ mua, người bán. Gia đình bên  ngoại thì tin Chúa, nhưng có một số người chưa tin, trong đó có mẹ của anh.

Tưởng chừng như mọi điều tốt đẹp đến với gia đình anh, nhưng không! Năm anh lên ba tuổi, ba của anh có người phụ nữ khác bên ngoài, ông đã âm thầm, lặng lẽ ra đi cùng người phụ nữ ấy, để lại mẹ con anh trong cảnh đơn chiếc. Lúc đó, mẹ anh hoàn toàn suy sụp về tinh thần, cùng những nổi lo cơm, áo, gạo, tiền, và đứa con trai mới vừa lên ba. Bà dường như mất tất cả định hướng về tương lai, và túng quẫn trong suy nghĩ của mình. Trong lúc ấy, có người bạn của bà là con cái Chúa đến thăm. Biết được hoàn cảnh của bà, người bạn ấy thật lòng giúp đỡ, và làm chứng cho bà về ơn thương xót của Chúa Giê-xu, cùng sự đỗ huyết ra của Ngài vì tội lỗi con người. Người bạn ấy cũng mong bà nhận biết được điều này mà quay về bên Đấng yêu thương bà, và ban sự cứu rỗi cho bà. Sự mong ước của người bạn ấy dành cho bà đã không vô ích. Sau nhiều lần nghé thăm, nói chuyện, cùng sự làm chứng của người bạn đã chạm đến lòng mẹ anh, bà đã ăn năn quay về tin nhận Chúa là Chúa, là  Chủ của đời  sống bà, bà cũng cám ơn người bạn đã giúp bà nhận biết Chúa là Đấng luôn yêu thương và che chở cho bà. Bắt đầu từ đó, cuộc đời bà bước sang một trang khác, được Chúa đổi mới từ bên trong tấm lòng cho đến bên ngoài, có niềm vui, có sự sống trên gương mặt bà. Nhờ ơn Chúa giúp đỡ, nên bà có được một tiệm cắt tóc, và một cửa hàng tạp hóa để mua bán, kiếm tiền lo cho đứa con trai, nhưng bà cũng không quên dạy cho nó Lời Chúa.

Thời gian thắm thoát trôi qua, lúc anh được mười bốn tuổi thì anh cầu nguyện tin Chúa, anh siêng năng đến nhà thờ hầu việc Chúa, nghe lời Ngài dạy, và tham gia vào các giờ nhóm của ban Thiếu Niên, anh được lớn lên nhờ Lời của Chúa.

QUYẾT ĐỊNH THUỘC VỀ BẠN

Ngân Võ 

 

Thu qua, đông về, xuân lại đến...

HƯƠNG HOA MÙA XUÂN

Vân Anh

Những Bài Viết Trong Vườn Ê-đen Mới – Truyện Ngắn & Bài Viết - Trên SỐNG ĐẠO ONLINE

                18 NĂM THIẾU CHA (17/06/2014)

CHIA TAY BIỂN

Kim Hân

Tuần rồi cảm thấy trong người không khỏe, sau bửa cơm chiều, tôi gọi con trai giác cho mẹ vài cục sau vai cổ. Mình mẩy ê ẩm, tôi lăn đùng lên giường thiêm thiếp. Thấy sự im lặng khá lâu  anh đi lên hỏi vài câu. Tôi mắt nhắm mắt mở tiếng nghe tiếng mất rồi cũng trả lời cho xong. Anh bảo nằm xấp  anh massage, bình thường tôi chỉ cảm thấy ê vai cổ sóng lưng. Tay anh đụng đến đâu thì tôi cảm giác đau đến đó. Ngay cả ngón chân, ngón tay.... chỗ nào cũng đau. Anh cho tôi hai giờ thư giãn. Cám ơn anh. Sau đó anh bảo cuối tuần đi biển. Tôi đồng ý, con trai reo: O yeah...

CHUYỆN KỂ VỀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Xin đọc trọn bài dưới đây:

Nguyễn Kiều Nga 

NHỮNG CƠN SÓNG THỜI GIAN

ngocvui

Một buổi trưa Thủ Đức nắng, nóng và gió hực. Đoạn đường khá dài, đủ để cô thanh nữ tuổi hăm ba nhăn nhó. Quệt vội những giọt mồ hôi trên tràn, Thi Ân cho xe chạy thẳng vào bãi giữ xe của trường. Ngôi trường xưa cũ đây rồi. Chà! Mà gọi xưa cũ là cho nó mang ý nghĩa tượng hình vậy thôi chứ Thi Ân cũng chỉ mới chia tay trường hồi năm ngoái để lên cơ sở chính thôi mà.

Ba năm với ngôi làng sinh viên, với ba ngôi nhà sinh viên khác nhau, với từng mốc kỷ niệm mà cứ đến đầu năm học là lại hì hục tìm chổ trọ mới. Song hành với tuổi mười chín, hai mươi, song hành với ba người chị em trong Chúa đầy thân thương, song hành với Ngọc Trai – chàng sinh viên ngoan hiền, yêu mến Chúa – người mà hiện tại Thi Ân đang tìm hiểu cách nghiêm túc.

Thấm thoát mà đã mang danh hiệu sinh viên năm cuối đang thực tập. Có lúc Thi Ân ngẫm lại từng cơn sóng thời gian đã trôi qua, những cơn sóng thời gian ấy đã giúp Thi Ân nhiều biết bao trong việc chuẩn bị hành trang bước vào đời.

CHO ĐẾN MỘT CHIỀU THU

yhothi

Một buổi chiều trôi đi thật chậm chạp, bầu trời đầy mây đen xám xịt với những cơn mưa không lớn nhưng cũng đủ làm ướt áo kẻ qua đường. Ở cái giải đất miền trung eo hẹp nầy thời tiết thật khắc nghiệt, mùa khô hạn thì nắng rát da, nóng hầm hập ngột ngạt vô cùng, còn mùa mưa thì bão lũ tai ương…

Thời khắc nầy đã vào thu, ở đây không có không khí man mác của cái dáng thu buồn trong thơ văn miêu tả, không bâng khuâng luyến nhớ như bao chiều xa vắng, và thật cũng ít có cảm giác hoài niệm miên man…Thế nhưng vẫn ắp đầy những chiếc lá vàng rơi rụng, những cành hoa giấy đủ màu tươi thắm, những tiếng ve sầu của mùa hạ cuối vẫn còn râm ran đây đó, những cánh đồng còn trơ lại gốc rạ với những con diều no gió bay cao vời vợi, làn khói lam chiều bay ra từ những mái nhà thơ mộng của cái làng quê êm ả. Những cơn mưa rào đổ xuống như thác, nước mênh mông đầy ắp cả sân đường, lũ trẻ con trần truồng chạy đây đó với những chiếc thuyền giấy mong manh, rồi cũng có những cơn mưa trầm tịch rả rích suốt đêm, tiếng quốc ai oán vọng về theo nhịp thở của non sông…

GIÊ-HÔ-VA SALOM

udienvi

Bốn mươi bốn năm – Sau hơn nửa đời người, chị tìm về chốn xưa! Qua bao sân vườn, qua bao con đường, qua bao đèo dốc chập chùng rừng thông, đồi cỏ … chuyến xe rồi cũng đến nơi cần đến!

An Khê của một thời thơ ấu đây rồi!

Chị tìm về khuôn viên ngôi giáo đường xưa nhưng qua bom đạn chiến tranh, qua những đổi thay thời cuộc, tất cả đều không còn nữa! Tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Kỷ niệm của một thời trẻ con ngây dại, trốn ngủ trưa vô tư đuổi theo những cánh bướm, cánh chuồn chuồn la đà, chập chờn bay thấp, bay cao.

An Khê trong trí nhớ non nớt thời tiểu học của chị là những vườn cà, vườn rau xanh um nhưng có khi chỉ sau một đêm, cây cối đã rũ lá bởi đạn bom chiến tranh!

Nhớ ơi là nhớ những buổi trưa, ba chị em đầu trần dưới nắng, bắt chuồn chuồn, bứt đuôi, cắm cỏ may vào rồi thả ra xem con nào bay cao nhất trong tiếng cười giòn giã. Thình lình, có một con rắn bò qua, em trai chị cắm đầu cắm cổ rượt theo. Con rắn sợ hãi chui vô cái lỗ hổng gần nhà bà Tư gánh nước, Nguyện ta nắm đuôi rắn kéo ra. Sau một hồi giằng co, cậu bé năm tuổi vuột đuôi rắn nên té nhào. Nguyện mếu máo:

GIỜ NÀO CHO CHÀNG…

   Giờ nào cho Chàng… Chàng dấu yêu của tôi… Tôi không nói cũng không rao báo chi cả. Chẳng ai thấy chẳng ai nghe cũng chẳng ai biết.  Tôi nghĩ thầm trong trái tim, tôi nói nhỏ với đôi mắt đầy mơ mộng vào một buổi tối yên tĩnh Trên Đường Dây.  Ánh đèn vàng bên phím đàn trong không gian vắng lặng tự nhiên tôi nghe … nghe âm thanh nhỏ rót nhẹ vào tai.  Tôi nghe nhiều người nói chào hỏi, tôi nghe những tiếng thiên thần vang xa, và lời Chàng bay xa… bay xa…  len vào trái tim bé bỏng. Những cảm xúc yêu Chàng không thể nói bằng lời.  Thế thôi tình yêu không cần nói và Chàng hiểu tôi yêu Chàng nhiều đến mức độ nào. Hãy lặng im hết thảy chỉ còn sự rung động chiêm ngưỡng vẽ đẹp của tình yêu. Chàng ở nơi nào tôi không thấy, nhưng Chàng thấy tôi âm thầm bên tai tôi nhỏ nhẹ và êm dịu. 

Chàng trong trái tim tôi như một hình ảnh vô hình  không thể nào rờ bằng xương bằng thịt, cũng không thể biết được Chàng điển trai như thế nào.  Lại càng không bao giờ nghe giọng nói hay tiếng hát của Chàng.   Chàng đã sanh ra từ ngàn ngàn năm trước, Chàng đã sống, đã đi nói và làm việc…. trong cái thuở mà chỉ có học trò của Chàng ở gần thôi.  Nhưng đến ngày nay nhắc đến Chàng thì con tim tôi rung lên nhịp đập. 

NHÀ NGUYỆN GIỮA CÁNH ĐỒNG

Xin đọc trọn bài dưới đây:

ĐÊM ĐÔNG XƯA

Hoài niệm:

ĐÊM ĐÔNG XƯA

Thương nhân loại Chúa lìa ngôi báu
Bỏ Thiên đàng nương náu trần gian
Sinh trong máng cỏ cơ hàn
Đêm đông lạnh, con bàng hoàng Chúa ơi!

Đông lại về…

Một mùa đông nữa sẽ qua đi. Thế là đã 2013 mùa đông sắp đi vào dĩ vãng. Chúa Jêsus-Christ ra đời vào một đêm đông năm ấy. Không chăn êm, không nệm ấm, chỉ vỏn vẹn một cái máng cỏ đê hèn trong cái chuồng chiên bốn bề lộng gió…

CHÀNG VÀ GIÁNG SINH CÙNG ĐẾN MỘT LẦN

giáng sinh, nghe như một tiếng chuông rơi xuống đập vào một tiếng chuông khác, từ trên cao rất cao. sẽ không còn thì giờ cho những ngôn ngữ phức tạp hoặc cố gắng làm ra vẻ phức tạp để thấy mình phức tạp. những ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu nhất đang ngồi trên xe tuần lộc chạy lắc lư trên tuyết và reo hò náo nhiệt cùng với hàng triệu thiên sứ cả trên trời lẫn dưới đất và khung cảnh thì chẳng có gì mô tả được, chỉ ánh sáng rực rỡ đẩy sự phấn khích lên đến tột đỉnh. ngôn ngữ ấy thật đơn giản và cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ nói: giáng sinh, thế là đủ, mọi người đều hiểu.

chàng đến cùng một lúc với tiếng reo hò tương tự như kỵ mã lao tới khán đài danh dự toàn hảo. áo chàng trắng như tuyết loáng thoáng những giọt đỏ nhìn kỹ mới thấy được, đó là màu máu của chiến thắng năm nào. chẳng phải là đứa bé nằm trong máng cỏ nữa, đứa bé đã lớn lên, đi vào đời, chiến đấu cho đời và chết cho đời. kỵ mã có nụ cười đẹp hơn ánh sao mai, và khuôn mặt thông minh hơn những rừng bạch dương nga hay thousand oaks của mỹ. mùi thơm chàng là tổng hợp của tất cả các hương liệu số một thế giới. toàn mỹ là chữ dùng cho chân dung chàng. toàn bích là chữ dùng để nói về tính cách chàng.

TRỞ VỀ NGÀY GIÁNG SINH…

Hắn ngồi một mình bên lề đường. Chiếc xe khách đưa hắn đến đây đã biến mất trong đám bụi đỏ mù mịt đằng xa kia. Một chiều không nắng, một chiều chỉ có gió và lạnh, mùa đông mà. Bầu trời hình như chỉ phủ một màu xám, ở phía nào cũng vậy, và cái không gian tĩnh lặng như càng thêm co cụm lại khi những cơn gió lạnh chợt về đâu đó. Hôm nay là ngày Giáng sinh, hắn vẫn còn nhớ rõ, và hắn cũng vui vui một chút khi cái đám học trò cùng đi xe đang kháo với nhau về chuyện thi học kỳ. Hắn tự hào, ít ra hắn cũng còn nhớ được những ký ức của một thời, cái thời mà hắn nổi tiếng là một học sinh xuất sắc, học giỏi, đẹp trai. Và bây giờ, cái thời đó đã qua đi khá lâu rồi.

Cũng may, con đường này có những hàng cây xanh, dẫu có tàn tạ một đôi chút trong mùa đông giá lạnh, nhưng vẫn là chỗ nghỉ chân thoải mái để hưởng một chút không khí bình yên của một vùng quê. Có một vài người ngang qua, đi bộ, đi xe đạp, xe máy… nhưng hầu như họ không thèm để ý đến sự tồn tại của hắn dưới gốc cây ven đường, y như hắn đã bị tàng hình, hoặc hắn không là gì cả đối với họ, hay cũng có thể, một người ngồi nghỉ ven đường là chuyện rất bình thường ở đây. Thôi kệ họ, có thể đối với họ, hắn cũng là một người xa lạ, dù rằng, vùng đất này không hề xa lạ với hắn một chút nào. Đây là quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của hắn.

Một Chuyện Tình Đẹp

Anh xin đưa em đi đến cuối cuộc đời (chuyện rất cảm động ) 
 
Trong những cuc hôn nhân như câu chuyện , người ta chung sng với nhau , nặng vì nghĩa , nhẹ vì tình ! Người phụ nữ trong câu chuyện là ngưới có phước phận , có cho đi và có nhận lại  , là người có hạnh phúc . Ngưới đàn ông trong câu chuyện là người đạo đức , có trước , có sau ! biết hy sinh đền đáp , đời ông ta chỉ lo trả nghĩa cho người , chưa chắc ông đã có cảm nhận được hạnh phúc !  Những người này thời nay chẳng thể còn !

Những Con Cào Cào Xanh

Tác giả, 63 tuổi, là cư dân Westminster, thành phố Little Saigon. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là chuyện một cựu tù nhân chính trị đến Mỹ theo diện HO-8 đi tìm gặp vợ con sau nhiều cuộc đổi đời.


Đứng trong hàng rào kẽm gai của khu thăm nuôi. Bé Mai cố nhướng mắt để tìm người cha than yêu của mình trong số những đoàn người gầy guộc, xanh xao, vàng vọt đang lếch thếch cất bước trên đường về trại tù. Với ánh nắng trưa hè gay gắt,mọi nguời đi thăm nuôi đều đứng trong mái hiên ngẩng cổ nhìn ra. Riêng bé Mai bất chấp những tia sáng nóng đang rọi trên đôi má ửng đỏ, những giọt mồ hồ đang rịn trên trán. Cô bé cố giơ cao những con cào cào xanh hướng về phía đoàn người đang lần lượt đi qua, hầu mong cha của mình sẽ mau chóng nhận ra. Ông Sinh đã nhận ra con gái , ông giơ cao lon gô vẫy vẫy. Bé Mai sung sướng reo lên :

“Má ơi. Con thấy ba rồi! Con thấy ba rồi !

Tà Áo Trắng

Trưa nào cũng vậy, cứ đến giờ này thì Nhi lại đến rủ Lan đi học. Lan và Nhi là hai cô bạn thân cùng sinh hoạt chung một ban thiếu niên trong cùng một Hội Thánh.

Nhà Lan nghèo, cha mất sớm, một mình mẹ phải buôn bán tảo tần để nuôi mấy chị em Lan ăn học. Cố gắng lắm mẹ Lan cũng chỉ sắm được một chiếc xe đạp cho mấy chị em thay phiên nhau đi. Nhi biết hoàn cảnh nhà Lan nên thường ghé cho Lan quá giang đi học.

Hôm nay Lan được mẹ may cho chiếc áo dài mới. Lan rấtvui nên sửa soạn hơi lâu. Mặc áo mới vào nó cứ đứng ngắmnghía trước gương và nhận thấy mình đẹp và lớn hẳn ra:

“Mình đã lớp Mười rồi còn gì!” Nó tự nhủ và mỉm cười một mình. “Ồ, chẳng giống với con Lan mọi ngày chút nào cả!”

Từ Vô Tín Đến Trung Tín

(Câu chuyện của Jim Munroe do chính tác giả kể lại theo báo Decision số tháng Năm 2013).

Tôi tên là Munroe. Ở đại học, tôi học về môn tâm lý học, và tôi là một ảo thuật gia, là một người giúp người khác tin rằng một việc gì đó đã xảy ra dù rằng việc ấy không hề có bao giờ. Cái nghề này khiến tôi trở nên hoài nghi về mọi việc trên đời.

Khi bạn là một ảo thuật gia thì bạn biết ngay sự việc diễn ra trên sân khấu chỉ là giả tạo. Một nhà ảo thuật thời danh đã có lý khi tuyên bố rằng: “Khi bạn trở thành một ảo thuật gia thì bạn không tin ở phép lạ nữa.”

Chuyện Hay Ý Đẹp - quyển 5

  • 1. Thành thật sẽ được trọng dụng
Hoàng tử nước Ba Tư xưa, sau nhiều ngày bạo bệnh cho vời tất cả quần thần bệ kiến bên giường, thổ lộ :

- Nầy các khanh, trẫm lâm bệnh không biết sống chết thể nào. Trẫm muốn biết các khanh nghĩ trẫm có phải là vị vua tốt không? Các khanh cứ thẳng thắn phô bày, đừng sợ chi cả. Hãy nói ra sự thật, trẫm sẽ thưởng cho các khanh mỗi người một viên ngọc quý.

Cơ hội ngàn năm một thuở, quần thần mỗi người đua nhau tâng bốc nhà vua. Người thì nói vua là một minh quân xuất chúng, người thì nói vua là người tài ba lỗi lạc, người thì nói vua là người đức độ hơn người, ai cũng hết lời ca tụng tám mỹ vua cả. Song có một quần thần yên lặng không tỏ bày gì. Vua nhìn thấy liền hỏi :

- Khanh không ý kiến gì về trẫm sao?

- Tâu bệ hạ, thần nghĩ sự thật không thể đổi bằng ngọc ngà được, vì thế thần im lặng.

- Tốt, vậy thì trẫm hứa là sẽ không tặng ngọc ngà gì cho khanh cả, khanh hãy mạnh dạn nói sự thật về trẫm đi!

- Tâu bệ hạ, nếu được bệ hạ cho phép, thần xin nói: Thần nghĩ bệ hạ dù là vua nhưng vẫn là người. Hễ là người thì chẳng ai là thập toàn cả. Bệ hạ có những khuyết điểm và tật xấu như tiêu xài quá độ, phung phí ngân sách vào việc xây cất dinh thự to lớn và đeo đuổi chiến tranh khiến muôn dân khổ cực vì sưu cao thuế nặng, bá tánh lầm than mà bệ hạ không nghĩ gì tới. Nghe thế, vua yên lặng suy nghĩ không nói gì trong giây lát. Bỗng ngẩng đầu lên, vua ra lệnh :

- Hãy tặng mỗi người nói tốt về ta một viên ngọc quý, còn kẻ vừa nói thật về ta từ nay sẽ được bổ nhiệm giữ chức tể tướng để cùng ta đồng trị sơn hà.

Bữa sau, các quần thần trở lại ra mắt vua than phiền những viên ngọc quý vua tặng hôm trước đều là những viên ngọc giả. Vua phán :

- Đúng vậy, ý ta muốn tặng những viên ngọc giả ấy cho những lời giả dối dua nịnh của các khanh, còn ai chân thật không dua nịnh sẽ được trọng dụng.
(LC).

Chuyện Tình Buồn Đằng Sau Cây Vĩ Cầm Tìm Thấy Trên Tàu Titanic

 

 Khi tàu Titanic chìm xuống, ban nhạc danh tiếng trên tàu cũng cùng chịu cảnh bi kịch với nó. Hơn 100 năm sau, người ta tìm thấy cây vĩ cầm của vị nhạc trưởng năm xưa và hé mở chuyện tình đẹp nhưng buồn của ông.
 
Cây vĩ cầm thuộc về nhạc trưởng Wallace Hartleyvốn được cho là đã thất lạc nhưng vào năm 2006, con trai của một nhạc công nghiệp dư đã tìm thấy nó trên tầng gác mái nhà mình. Trên thân đàn có một mảnh bạc chạm khắc những thông tin giúp làm rõ nguồn gốc cây đàn.
 
Sau 7 năm nghiên cứu và tìm hiểu, cả quá trình tốn kém hàng ngàn bảng Anh, cuối cùng người ta đã có thể khẳng định cây vĩ cầm có chất liệu tuyệt vời, chống thấm nước này chính là cây đàn từng được nhạc trưởng Hartley chơi trên tàu Titanic.

Ý NGHĨA CHO ĐỜI SỐNG

Life is a Journey

Syndicate content