Sống Với Thánh Kinh: “Nương Cậy Nơi Chúa”, Gióp 12:1-6, VPNS

Xin bấm vào link dưới đây:

Sống Với Thánh Kinh: “Sống Vô Cảm”, Nê-hê-mi 5:1-5, VPNS

Xin bấm vào link dưới đây:

Sống Với Thánh Kinh: “Không Im Lặng Trước Tội Lỗi”, Nê-hê-mi 5:6-13, VPNS

Xin bấm vào link dưới đây:

Xem Video Bài Giảng: “Khuôn Mẫu Muôn Đời”, Ê-phê-sô 4:1-16, Mục Sư Nguyễn Thỉ

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Đào Lại Giếng Cũ (Phần 2)”, Sáng-thế Ký 26:23-33, Mục Sư Đỗ Đình Song

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Nhũng Nơi Được Sai Đi”, Công-vụ các Sứ-đồ 1:8; Công-vụ các Sứ-đồ 14:25, Mục Sư Lê Thanh Liêm

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Đời Sống Chóng Qua”, Thi-thiên 39:4-7, Mục Sư Mã Phúc Thạch

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Bốn Chiều Kích Của Tình Yêu (Phần 3)”, Lu-ca 10:25-28, Mục Sư Trần Quang Tuấn

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Rao Giảng Phúc Âm”, Công-vụ các Sứ-đồ 8:1-8, Mục Sư Đặng Quy Thế

Xin bấm vào link dưới đây:

Xem Video Bài Giảng: “Hội Chúng Của Những Người Mạnh Mẽ”, Thi-thiên 82:1-8, Rev. Mike Keyes

Xin bấm vào link dưới đây:

Gặp Gỡ Chúa Tại Bụi Gai Cháy

(Encounter with God at the Burning Bush)

(Xuất Hành 3:1-15)

 

“Vả, Môi-se chăn bầy chiên cho Giê-trô, ông gia mình, là thầy tế lễ tại xứ Ma-đi-an; dẫn bầy chiên qua phía bên kia đồng vắng, đến núi của Đức Chúa Trời, là núi Hô-rếp. 2 Thiên sứ của Đức Giê-hô-va hiện ra cùng người trong ngọn lửa, giữa bụi gai kia. Người nhìn thấy cả bụi gai đang cháy, nhưng không hề tàn. 3 Môi-se bèn nói rằng: Ta hãy tẻ bước lại đặng xem sự lạ lớn nầy, vì cớ sao bụi gai chẳng tàn chút nào. 4 Đức Giê-hô-va thấy người tẻ bước lại xem, Đức Chúa Trời bèn ở giữa bụi gai gọi rằng: Hỡi Môi-se, hỡi Môi-se! Người thưa rằng: Có tôi đây! 5 Đức Chúa Trời phán rằng: Chớ lại gần chốn nầy, Hãy cổi giầy ngươi ra, vì chỗ ngươi đang đứng là đất thánh. 6 Rồi Ngài lại nói: Ta là Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, và Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Môi-se liền che mặt, vì sợ nhìn đến Đức Chúa Trời. 7 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta đã thấy rõ ràng sự cực khổ của dân ta tại xứ Ê-díp-tô, và có nghe thấu tiếng kêu rêu vì cớ người đốc công của nó; phải, ta biết được nỗi đau đớn của nó. 

8 Ta ngự xuống đặng cứu dân nầy khỏi tay người Ê-díp-tô, dẫn từ xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp đẽ và rộng rãi, đượm sữa và mật, tức là nơi dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân A-mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít và dân Giê-bu-sít ở. 9 Nầy, tiếng kêu rêu của dân Y-sơ-ra-ên thấu đến ta, và ta đã thấy dân Ê-díp-tô hà hiếp chúng nó thể nào; 10 vậy bây giờ, hãy lại đây, đặng ta sai ngươi đi đến Pha-ra-ôn, để dắt dân ta, là dân Y-sơ-ra-ên, ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 11 Môi-se bèn thưa rằng: Tôi là ai, dám đi đến Pha-ra-ôn, đặng dắt dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô? 12 Đức Chúa Trời phán rằng: Ta sẽ ở cùng ngươi; nầy là điều làm dấu cho ngươi biết rằng ta đã sai ngươi đi: Khi ngươi dắt dân sự ra khỏi xứ Ê-díp-tô rồi, thì các ngươi sẽ phụng sự Đức Chúa Trời tại trên núi nầy. 13 Môi-se thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Nầy, tôi sẽ đi đến dân Y-sơ-ra-ên, nói cùng họ rằng: Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi sai ta đến cùng các ngươi; nhưng nếu họ hỏi: Tên Ngài là chi? thì tôi nói với họ làm sao? 14 Đức Chúa Trời phán rằng: Ta là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; rồi Ngài lại rằng: Hãy nói cho dân Y-sơ-ra-ên như vầy: Đấng Tự Hữu đã sai ta đến cùng các ngươi. 15 Đức Chúa Trời lại phán cùng Môi-se rằng: Ngươi sẽ nói cho dân Y-sơ-ra-ên như vầy: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, sai ta đến cùng các ngươi. Ấy đó là danh đời đời của ta, ấy sẽ là kỷ niệm của ta trải qua các đời.”

(Now Moses was tending the flock of Jethro his father-in-law, the priest of Midian, and he led the flock to the far side of the wilderness and came to Horeb, the mountain of God. 2 There the angel of the Lord appeared to him in flames of fire from within a bush. Moses saw that though the bush was on fire it did not burn up. 3 So Moses thought, “I will go over and see this strange sight—why the bush does not burn up.” 4 When the Lord saw that he had gone over to look, God called to him from within the bush, “Moses! Moses!” And Moses said, “Here I am.” 5 “Do not come any closer,” God said. “Take off your sandals, for the place where you are standing is holy ground.” 6 Then he said, “I am the God of your father, the God of Abraham, the God of Isaac and the God of Jacob.” At this, Moses hid his face, because he was afraid to look at God. 7 The Lord said, “I have indeed seen the misery of my people in Egypt. I have heardthem crying out because of their slave drivers, and I am concerned about their suffering. 8 So I have come down to rescue them from the hand of the Egyptians and to bring them up out of that land into a good and spacious land, a land flowing with milk and honey—the home of the Canaanites, Hittites, Amorites, Perizzites, Hivites and Jebusites. 9 And now the cry of the Israelites has reached me, and I have seen the way the Egyptians are oppressing them. 10 So now, go. I am sending you to Pharaoh to bring my people the Israelites out of Egypt.” 11 But Moses said to God, “Who am I that I should go to Pharaoh and bring the Israelites out of Egypt?” 12 And God said, “I will be with you. And this will be the sign to you that it is I who have sent you: When you have brought the people out of Egypt, you will worship God on this mountain.” 13 Moses said to God, “Suppose I go to the Israelites and say to them, ‘The God of your fathers has sent me to you,’ and they ask me, ‘What is his name?’ Then what shall I tell them?” 14 God said to Moses, “I am who I am. This is what you are to say to the Israelites: ‘I am has sent me to you.’” 15 God also said to Moses, “Say to the Israelites, ‘The Lord, the God of your fathers—the God of Abraham, the God of Isaac and the God of Jacob—has sent me to you.’ “This is my name forever, the name you shall call me from generation to generation.”)

 

 

> Have you met someone who is so inspired and changed your life? (Có bao giờ bạn gặp được ai mà người đó đã gây cảm hứng và thay đổi cuộc đời và lối sống của mình chưa?)

Xem Video Bài Giảng: “Làm Việc Lớn Hơn Chúa”, Giăng 14:12-17, Mục Sư Nguyễn Hùng Vương

Xin bấm vào link dưới đây:

Chúa Giê-su Chữa Lành Đứa Trẻ Bị Quỉ Ám

(Jesus Heals a Boy with an Unclean Spirit)

(Mác 9:14-27)

 

“Đức Chúa Jêsus với ba người đến cùng các môn đồ khác, thì thấy đoàn dân rất đông vây chung quanh, và mấy thầy thông giáo đang cãi lẽ với các môn đồ ấy. 15 Cả đoàn dân nầy vừa thấy Ngài, liền lấy làm lạ, thảy đều chạy đến chào Ngài. 16 Ngài bèn hỏi rằng: Các ngươi cãi lẽ với môn đồ về việc gì? 17 Một người trong đám đông thưa rằng: Lạy thầy, tôi đã đem con trai tôi tới cho thầy; nó bị quỉ câm ám, 18 không cứ chỗ nào quỉ ám vào thì làm cho nổi kinh phong, sôi bọt mồm, nghiến răng, rồi nó mòn mỏi đi; tôi đã xin môn đồ thầy đuổi quỉ ấy, song đuổi không được. 19 Đức Chúa Jêsus bèn đáp rằng: Hỡi dòng dõi chẳng tin kia, ta sẽ ở cùng các ngươi cho đến chừng nào? Ta sẽ chịu các ngươi cho đến khi nào? Hãy đem con đến cho ta. 20 Chúng bèn đem đứa trẻ cho Ngài. Đứa trẻ vừa thấy Đức Chúa Jêsus, tức thì quỉ vật mạnh nó, nó ngã xuống đất, rồi lăn lóc sôi bọt miếng ra.

21 Đức Chúa Jêsus hỏi cha nó rằng: Điều đó xảy đến cho nó đã bao lâu? Người cha thưa rằng: Từ khi nó còn nhỏ. 22 Quỉ đã lắm phen quăng nó trong lửa và dưới nước, để giết nó đi; nhưng nếu thầy làm được việc gì, xin thương xót chúng tôi và giúp cho! 23 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Sao ngươi nói: Nếu thầy làm được? Kẻ nào tin thì mọi việc đều được cả. 24 Tức thì cha đứa trẻ la lên rằng: Tôi tin; xin Chúa giúp đỡ trong sự không tin của tôi! 25 Khi Đức Chúa Jêsus thấy dân chúng chạy đến đông, thì Ngài quở trách tà ma và phán cùng nó rằng: Hỡi quỉ câm và điếc, Ta biểu mầy phải ra khỏi đứa trẻ nầy, đừng ám nó nữa. 26 Quỉ bèn la lớn tiếng lên, vật đứa trẻ mạnh lắm mà ra khỏi; đứa trẻ trở như chết vậy, nên nỗi nhiều người nói rằng: Nó chết rồi. 27 Nhưng Đức Chúa Jêsus nắm tay nó, nâng lên; thì nó đứng dậy.”

(When they came to the other disciples, they saw a large crowd around them and the teachers of the law arguing with them. 15 As soon as all the people saw Jesus, they were overwhelmed with wonder and ran to greet him. 16 “What are you arguing with them about?” he asked. 17 A man in the crowd answered, “Teacher, I brought you my son, who is possessed by a spirit that has robbed him of speech. 18 Whenever it seizes him, it throws him to the ground. He foams at the mouth, gnashes his teeth and becomes rigid. I asked your disciples to drive out the spirit, but they could not.” 19 “You unbelieving generation,” Jesus replied, “how long shall I stay with you? How long shall I put up with you? Bring the boy to me.” 20 So they brought him. When the spirit saw Jesus, it immediately threw the boy into a convulsion. He fell to the ground and rolled around, foaming at the mouth. 21 Jesus asked the boy’s father, “How long has he been like this?” “From childhood,” he answered. 22 “It has often thrown him into fire or water to kill him. But if you can do anything, take pity on us and help us.” 23 “‘If you can’?” said Jesus. “Everything is possible for one who believes.”24 Immediately the boy’s father exclaimed, “I do believe; help me overcome my unbelief!” 25 When Jesus saw that a crowd was running to the scene, he rebuked the impure spirit. “You deaf and mute spirit,” he said, “I command you, come out of him and never enter him again.” 26 The spirit shrieked, convulsed him violently and came out. The boy looked so much like a corpse that many said, “He’s dead.” 27 But Jesus took him by the hand and lifted him to his feet, and he stood up.’”)

 

 

> Have you personally experienced a demon-possessed incident? (Có bao giờ bạn đã chứng kiến một người bị quỉ ám chưa?)

Nhận Biết Đấng Tạo Hóa

“Khi ta đặt nền trái đất, thì ngươi ở đâu? Nếu ngươi thông sáng, hãy tỏ bày đi. Ai đã định độ lượng nó, Và giăng dây mực trên nó, ngươi có biết chăng? Nền nó đặt trên chi? Ai có trồng hòn đá góc của nó? Trong khi ấy các sao mai đồng hát hòa nhau, và các con trai Đức Chúa Trời cất tiếng reo mừng.” - Gióp 38:4-7 

Thông thường, khi ai gặp hoạn nạn thì người ta nghĩ rằng người đó đã phạm tội với Chúa và Ngài đã trừng phạt họ để họ tỉnh thức trở về với Ngài. Tuy đây là một lý do để giải thích, nhưng lý do này không đúng với ông Gióp; vì ông là một người công bình, kính sợ Chúa. Ngài không trừng phạt ông, chính ma-quỷ đã hành hại Gióp và Chúa đã cho phép xảy ra để cho ma-quỷ thấy rằng Gióp là người công bình (Gióp 1:12, Gióp 2:6-7). Tuy nhiên, ông Gióp và những người bạn của ông không biết điều này. Vì vậy, những người bạn của Gióp đã nghĩ rằng Chúa đang hành phạt ông vì ông đã phạm tội cùng Chúa. Chúa chỉ cho phép sa-tăn hành hại ông để bày tỏ rằng Gióp là người kính yêu Chúa hết lòng và quyền năng của Ngài trên mọi việc! 

Chương 38 đến 41 là bài diễn thuyết của Ðức Chúa Trời. Sau khi Gióp và những người bạn của ông đã phân giải xong, thì Đức Chúa Trời đáp lại với Gióp từ “giữa cơn gió trốt” (38:1). Chúa bắt đầu với những câu hỏi về sự sáng tạo trái đất này, Gióp 38:4-6, “Khi ta đặt nền trái đất, thì ngươi ở đâu? Nếu ngươi thông sáng, hãy tỏ bày đi. Ai đã định độ lượng nó, và giăng dây mực trên nó, ngươi có biết chăng? Nền nó đặt trên chi? Ai có trồng hòn đá góc của nó?” Ở đây Chúa muốn cho Gióp thấy rằng, đối với Ðức Chúa Trời, thì loài người ngu dốt, bất lực, yếu đuối và hết sức nhỏ bé. Ngài hỏi hết câu nầy đến câu khác, làm cho Gióp kinh khiếp mà làm thinh, và khiến ông quỳ mọp xuống.

Ở đây chúng ta thấy sự vĩ đại và vinh quang của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua việc sáng tạo của Ngài, bắt đầu bằng việc đặt nền móng của trái đất. Ngài là Ðức Chúa Trời duy nhất và là Chúa hằng sống, và Chúa quyền năng, như Chúa đã phán cho dân Y-sơ-ra-ên rằng, “Các ngươi khá nói cùng họ rằng: Những thần nầy không làm nên các từng trời, cũng không làm nên đất, thì sẽ bị diệt đi khỏi trên đất và khỏi dưới các từng trời. Chính Đức Giê-hô-va đã làm nên đất bởi quyền năng Ngài, đã lập thế gian bởi sự khôn ngoan Ngài, đã giương các từng trời ra bởi sự thông sáng Ngài” (Giê-rê-mi 10:11-12). 

Điều này khích lệ chúng ta nên tin cậy Ngài trong mọi lúc mọi nơi. Khi dân Y-sơ-ra-ên thờ hình tượng, không còn nương cậy Chúa, thì Ngài đã nhắc nhở họ rằng Chúa chính là Đấng sáng tạo ra họ và cả thế gian trong Ê-sai 51:12-13, “Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ? Mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu?” 

Con Đường Gian Khổ

Từ bài giảng luận “Phục Vụ Chúa

CN Sep 10, 2017- Hội Thánh North Hollywood

Nếu ai hầu việc ta, thì phải theo ta, và ta ở đâu, thì kẻ hầu việc ta cũng sẽ ở đó; nếu ai hầu việc ta, thì Cha ta ắt tôn quí người. (Giăng 12:26)

Cơ Đốc Nhân Có Giá Trị Gì?

“Nếu người nào được cả thế gian mà mất linh hồn mình thì có ích gì? Người ấy sẽ lấy gì mà đổi linh hồn mình lại??” (Ma-thi-ơ 16:26).

Phao-lô nói với chúng ta trong I Cô-rinh-tô 15:19, “Nếu hy vọng của chúng ta trong Đấng Christ chỉ hướng về cuộc sống nầy mà thôi, thì trong tất cả mọi người, chúng ta là những người thảm hại hơn hết”.

Tại sao Phao-lô nói như vậy? Đó là, thật không dễ dàng để sống cho Chúa trong một thế giới không giống Chúa.

Lời Kêu Gọi Đến Một Lối Sống Siêu Nhiên

Vâng phục Cha trên trời là kết quả tự nhiên và thiêng liêng của đức tin chúng ta. Một thái độ vâng phục làm mềm vùng đất trong tấm lòng chúng ta để kết quả trong mọi việc lành, và để minh chứng quyền sở hữu của Chúa trên tài sản của mình.

Chúa có nhiều mạng lệnh về sự dâng hiến, Đức Chúa Giê-xu phán : “Ai xin của người, hãy cho; ai muốn mượn của người thì đừng trớ. Các ngươi đã được lãnh không thì hãy cho không… hãy bố thí cho kẻ nghèo… lấy của mình có mà bố thí…” (Ma-thi-ơ 5:42; Ma-thi-ơ 10:8; 19:21; Lu-ca 11:41). Trong Ma-thi-ơ 25, Chúa bảo chúng ta cho người đói ăn và mặc cho người trần truồng. Ngài truyền cho chúng ta phải đón tiếp khách lạ, thăm viếng người đau ốm và phục vụ cho những người ở trong tù. Ngài dạy rằng chia sẻ với người thiếu thốn cũng giống như dâng hiến cho Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 25:33-40).

Qua nhiều năm tôi ngày càng tin tưởng rằng không có Cơ Đốc Nhân vâng phục nào mà không hạnh phúc. Hơn nữa, tôi chưa hề gặp một người nào đang sống một đời thiếu vâng phục mà có thể thành thật nói rằng mình hạnh phúc. Tuy nhiên, tôi đã quan sát được nhiều Cơ Đốc Nhân tìm thấy bình an và phước hạnh trong khi phải trải qua những điều kiện bi thảm nhất bởi vì họ đang bước đi với Đức Chúa Trời trong đức tin và sự vâng phục.

Tôi nhớ một doanh nhân giàu có đầy ảnh hưởng tại California đã hy sinh mọi thứ mình có để chăm sóc cho người vợ hấp hối của mình. Đến cuối cùng ông đã tiêu sạch gia tài mình trong việc tìm kiếm sự chữa lành cho vợ.

Một Thoáng Suy Tư

“Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài” - Giăng 1:12 
“Đức Giê-hô-va thương xót kẻ kính sợ Ngài, Khác nào cha thương xót con cái mình vậy.” - Thi-thiên 103:13 
“Anh em đã nên như con cái hay vâng lời, thì chớ có làm theo sự dâm dục, là sự cai trị trong anh em ngày trước, về lúc anh em còn mê muội.” - 1 Phi-e-rơ 1:14 
“Vậy anh em hãy trở nên kẻ bắt chước Đức Chúa Trời như con cái rất yêu dấu của Ngài” - Ê-phê-sô 5:1 


Đời ta dũng cảm, mãi tung hoành, 
Chẳng sợ ai đâu, cái tuổi xanh, 
Thế giới là gì, mà khủng hoảng, 
Rày đây mai đó, kiếp hùng anh! 

Thời gian vụt mất, ta nào biết, 
Nhìn thấy tuổi xuân, đã hết rồi, 
Ngẫm nghĩ ước gì, ta trở lại, 
Cái ngày ta khỏe, mạnh như voi! 

Đường Lối Chúa

Vì các từng trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng ta cao hơn ý tưởng các ngươi cũng bấy nhiêu. ( Ê-sai 55:9 ) 

Đường lối Chúa, thật cao siêu huyền nhiệm. 
Thật lạ lùng, thật thánh thiện, thâm uyên, 
Vượt cao hơn, cả trời đất vô biên. 
Thật rộng lớn, vượt thiên hà vô cực. 

Trong khôn sáng, trong năng quyền uy lực, 
Chúa định hình, sáng tạo cả thế gian. 
Từ núi cao, đến biển rông ngút ngàn, 
Từ vi khuẩn, đến trời sao muôn triệu. 

Sống Với Thánh Kinh: “Đấng Ban Cơ Hội”, Giăng 13:21-30, VPNS

Xin bấm vào link dưới đây:

Sống Với Thánh Kinh: “Ông Giu-đa Có Tin Chúa Thật?”, Giăng 13:21-30, VPNS

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Lời Chứng Của Giăng Báp Tít”, Giăng 1:19-34, Mục Sư Nguyễn Văn Chấn.

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Môn Đồ Đầu Tiên Làm Chứng”, Giăng 1:35-51, Mục Sư Nguyễn Văn Chấn.

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Lên Chốn Cao Nhất”, Rô-ma 3:9-31, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang.

Xin bấm vào link dưới đây:

Nghe Bài Giảng: “Gánh Nặng Của Đức Giê-hô-va”, Xa-cha-ri 9:1-8, Mục Sư Trương Trung Tín.

Xin bấm vào link dưới đây:

Syndicate content