NHỮNG NGƯỜI 45 NĂM CŨ

 Vân Anh

 
Quang Toàn và Vân Anh là hai cô bạn thân từ những ngày cùng sinh hoạt trong Đoàn Sinh Viên Tin Lành Saigon 45 năm trước. Bây giờ cả hai đã có cháu ngoại. Quang Toàn nhỏ hơn Vân Anh một tuổi, vừa về hưu năm nay. Vân Anh sẽ về hưu năm tới. Ảnh này chụp tháng trước (9/2016) tại San Diego, California.    

Chúng tôi dự Đại hội trung học CVT tổ chức tại California vào ngày 3 và 4 tháng 9 năm nay. Tại đại hội, thầy trò mừng rỡ hội ngộ. Nhiều em học sinh tôi đã không gặp trong 41 năm. Em nào cũng nói với tôi: Cô thay đổi nhiều quá, tụi em sẽ không nhìn ra cô nếu gặp ngoài phố Bolsa!  

Nghe các em chân thành nhận xét, thoạt đầu tôi...choáng váng. Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng thôi. Hơn 40 năm rồi, gần nửa thế kỷ trôi qua. Mới ngày nào tôi 23 tuổi; trẻ trung, tươi tắn bước vào các lớp trung học đệ nhị cấp. Học sinh nhìn cô giáo sư như một...thần tượng. Rồi thời gian đặt những gánh nặng lên cuộc đời mình; các khó khăn, thử thách, trách nhiệm không thể nào tránh né đã để lại nhiều nếp nhăn trên mặt, nhiều dấu chân...đại bàng nơi đuôi mắt. Da đổi màu sậm hơn, tóc thưa dần theo năm tháng.

Sau đại hội, Chúa cho chúng tôi có cơ hội đi thăm những người quen thân đã từng nhóm cùng Hội thánh ngày còn ở quê nhà hoặc từng sinh hoạt với nhau trong đoàn Sinh viên Tin Lành Saigon. Niềm vui được hàn huyên tâm sự xen lẫn nỗi ngậm ngùi nhớ thương một số anh chị, bạn bè đã về với Chúa trong thời gian vài năm gần đây: anh Trần Thiện, anh Nguyễn văn Hai, chị Xuân Hương, chị Quang Tuyến, anh Trần Ngọc Lợi, chị Phạm thị Na...

Trong một buổi nhóm tối thứ bảy của Đoàn sinh viên, tôi thuyết trình đề tài "Thượng Đế trong thi ca Việt Nam". Sau giờ nhóm, anh Nguyễn văn Hai đã đến khen ngợi và xin tôi bài viết. Chúng tôi đã hết lòng cầu nguyện cho anh Trần Thiện khi anh bị bắt đưa ra Bắc những ngày trước năm 75 và vui mừng tạ ơn Chúa khi anh được thả về. Ngày hôn lễ của chị Xuân Hương, tôi đã tặng chị một quyển album với lời cầu chúc: "mừng ngày đăng quang tình yêu anh chị/Hôm nay ngày của hai người/Có khung cửa nhỏ khép đời cho nhau". Hai câu thơ này tôi đã 'cóp' của một cô bạn thi sĩ nào đó mà nay tôi không thể nhớ là ai: Tà Cúc? Đặng Kim Tuyến? Mỹ Anh? Còn chị Quang Tuyến, chị đến nhà tôi để thăm và cho quà cô bạn thân Nguyễn thị Công khi nơi trọ của Công bị cháy và cô nàng đến ở với tôi mấy ngày. Sau đó, Công có chở tôi đến nhà chị vài lần. Nhà chị Quang Tuyến là một villa đẹp ở Hàng Xanh, gần xa lộ Biên Hòa. Tôi không quên khu vườn rợp bóng mát với cây lá viền quanh ngôi biệt thự sang trọng ấy. Anh Trần Ngọc Lợi là bạn của chồng tôi. Tôi hoàn toàn không biết gì về anh, chỉ nhớ một lần chúng tôi mời anh chị dùng cơm tối khi họ ghé Houston gần 20 năm trước. Chị Na là chị cả của Phạm thị Kỳ, cô bạn nhỏ của tôi ngày xưa. Chị Na hát hay và chị thường dùng tài năng Chúa ban để hầu việc Ngài trong các buổi truyền giảng.

Tháng 7 vừa qua, chúng tôi đã không thể dự tang lễ của hai tín hữu quen biết từ nhiều năm nay vì đang đi thăm con cháu ở tiểu bang Florida. Cả hai anh qua đời vì chứng bệnh ung thư.

Năm nay gia đình tôi cũng chịu một đại tang: người mẹ hiền dấu yêu của chúng tôi đã về với Chúa ngày 12 tháng 5, đúng 1 năm 1 tháng 6 ngày  sau ngày Ba tôi qua đời. Dù rất buồn đau trước sự chia lìa này, nhưng anh chị em chúng tôi thỏa lòng tạ ơn Chúa về đời sống của song thân. Tình yêu mà họ dành cho nhau và tình thương, sự hy sinh cho con cái, nỗi quan tâm đến tha nhân; trên hết, niềm tin vào Chúa Giê Su cùng đời sống đạo của họ đã cho chúng tôi được tận hưởng những ngày tuyệt vời trên đất trong một gia đình tuy không giàu có nhưng đầy đủ vật chất, sung mãn niềm vui, hạnh phúc và tràn ngập sự an bình. Cảm tạ Chúa vì dù với biết bao thăng trầm thay đổi, chúng tôi vẫn giữ trọn niềm tin nơi Ngài.

Ôn lại những ngày qua, tôi đã làm được việc gì cho Chúa? Tôi đã bày tỏ Tình Yêu Trời cho bao nhiêu người qua công việc của một giáo sư và một nhân viên Bộ Xã Hội? Bây giờ đến tuổi về hưu, tôi còn được bao nhiêu ngày trên đất? Sau nhiều năm vất vả làm việc, chúng tôi sẽ được hưởng số tiền hưu bổng từ sở làm và từ sở Social Security Administration. Người Truyền Đạo đã nói: Vậy ta nhìn biết chẳng có gì tốt cho loài người hơn là vui vẻ và làm lành trọn đời mình. Lại, ai nấy phải ăn, uống, và hưởng lấy phước của công lao mình, ấy cũng là sự ban cho của Đức Chúa Trời.Chúng tôi dự định sẽ đi du lịch, đến những nơi mình hằng mong đến. Thời gian Má tôi đau ốm, khi vào viện dưỡng lão lo cho bà những ngày cuối đời; chúng tôi thấy nhiều cụ già cô đơn, chẳng có thân nhân nào hỏi han, chăm sóc. Chúng tôi sẽ vào đấy thăm viếng họ…

Những người thân yêu tạm thời xa cách, rồi tất cả chúng ta sẽ đoàn tụ trong  nước Trời, bên ngôi Chí Ái; nơi không sầu bi, không cơ hàn. Mọi người sẽ lần lượt qua đời vì phải chết một lần rồi chịu đoán xét, phải lìa thế gian này thì mới gặp Chúa Giê Xu. Vậy mà có những đêm thao thức vì không ngủ được, tôi thấy đời người sao qua mau quá! Mới nhớ ngày nào ở tuổi đôi mươi mắt sáng môi hồng. Rồi đến lúc lập gia đình, con cái vừa vào mẫu giáo. Quay đi quay lại, nay mình đã có cháu ngoại. Ban mai họ tợ như cây cỏ xanh tươi; sáng ngày cỏ nở bông và tốt tươi; buổi chiều người ta cắt nó và nó héo...

Còn gì sung sướng cho bằng được đời đời cận kề Người mình yêu dấu và tôi đặt lòng tin trọn vẹn vào lời hứa của Người: Ta đi sắm sẵn cho các con một chỗ. Khi ta đã đi và đã sắm sẵn cho các con một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các con đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các con cũng ở đó.

Nhưng sao tôi nghe lòng mình thoáng bâng khuâng, buồn buồn. Có phải vì làn gió nhẹ chuyển mùa vừa đến buổi sáng? Vì chút nắng vàng nhạt còn vương vấn trên những chiếc lá đổi màu nơi giàn khổ qua sau nhà chiều nay; hay vì lời bài hát mà tôi đã nằm nghe một mình trong bóng tối : 

… Rồi ngày sẽ trôi qua
Bao nhiêu ngày thơ ấu mộng
Xinh như ngàn tia nắng hồng
Sẽ khuất bóng theo thời gian

Rồi ngày sẽ trôi qua
Công danh rồi đây cũng tàn
Rơi nhanh tựa như lá vàng
Những lúc gió thu tràn lan …

Có lẽ tôi cảm thấy buồn buồn, bâng khuâng vì mùa thu đang trở về: mùa thu của đất trời và mùa thu của một đời người.         

VÂN ANH 

http://songdaoonline.com/e4318-nhung-nguoi-45-nam-cu.html