TÔI ĐÃ GẶP CHÚA JESUS

jesus-relationship-not-religion1

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sống trong chế độ bao cấp và bố mẹ đều thuộc thế hệ cũ không được học hành. Bố tôi còn tạm biết đọc và biết viết. Bao đời nay họ hàng gia đình tôi đều gốc quê mùa ảnh hưởng đậm nét văn hóa của Nho giáo Khổng tử “tam tòng tứ đức, trọng nam khinh nữ, thờ thần tượng, cúng ông bà tổ tiên … ".  

Tôi và bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, từ nhỏ đã phải chứng kiến cảnh lo âu của bố mẹ tôi vì thiếu cơm áo gạo tiền. Bố mẹ tôi phải đi làm kinh tế kiếm sống. Khi tôi mới 8 tuổi,mấy chị em tôi đã phải sống tự lập, bữa ăn bữa nhịn, sống sót cho đến khi xóa bỏ bao cấp thì khá giả hơn vì đã có cơm no áo ấm.

Tôi là con út trong gia đình nên đã may mắn hơn anh chị tôi là được học hết lớp 12. Sau đó làm đủ mọi nghề kiếm sống nhưng cuộc sống vẫn long đong lật đật, rồi tôi lập gia đình, sinh được 1 cháu trai. Nhưng cuộc sống còn tồi tệ hơn bởi bạo lực gia đình mà tôi phải chịu đựng, sau đó chúng tôi chia tay nhau, cái nghèo hèn và khổ cực vẫn cứ đeo bám tôi. Nhưng điều đáng nói hơn là tôi luôn bị ám ảnh bởi quá khứ chua cay và tổn thương trầm trọng… Trong tôi không còn tồn tại niềm tin cuôc sống nữa, mà chỉ là một cái xác không hồn. Tôi sống trong nước mắt lo âu và sợ hãi. Có thể do thời thơ ấu của tôi không được hạnh phúc nên vết thương lòng càng nặng nề hơn. Luôn than thân trách phận, trách mình đã sinh nhầm thế kỷ, trách bố mẹ đã bỏ rơi không chăm sóc chị em tui, chúng tôi không có được sỰ ấm áp, luôn bị chửi mắng vô cớ, anh tôi là con trai thì luôn được chiều chuộng, trong lòng tôi đầy sự ghen tị và hận thù, hận thù cả người đàn ông đã lừa dối tình cảm của tôi, rậu đổ bìm leo, vì gia đình tôi nghèo nên tôi phải chịu bao cay đắng.

Càng lớn tôi càng mặc cảm với thân phận và số phận của mình, thân cô thế cô. Một cuộc sống thật vô nghĩa, rồi tôi bị trầm cảm. Cười khóc vô cớ, hay cáu gắt với mọi người, ra đường tự ti tự hạ mình. Rồi một ngày tôi quyết định rứt ruột bỏ lại đứa con nhỏ ở lại Việt Nam để sang Đài-loan lao động và học tập, mục đích là thay đổi môi trường sống, quên đi mọi hận thù và muốn đổi đời. Các bạn thử đoán xem chỉ thay đổi môi trường sống liệu có thay đổi được số phận không? Dịp tết 2007 tôi buồn phiền và vô vọng đi lang thang luẩn quẩn, trong lòng mang đầy ưu tư và tội lỗi, nhìn về tương lai trào nước mắt, nhìn về quá khứ toát mồ hôi, cuộc sống hiện tại không tiền, không người thân, không nơi nương tựa… Rồi cuộc sống sẽ trôi về đâu? Lúc đó tôi chỉ muốn tìm đến cái chết.

Sau này khi tin Chúa tôi mới hiểu ra rằng, con người ta không biết trước được mình sẽ chết lúc nào (hoặc tự tìm đến cái chết đi chăng nữa), hay là chết ở đâu. Chết bằng cách nào?… Thế nhưng một điều có thể chắc chắn là ai ai cũng phải chết. Chết không phải là điều đáng sợ nhưng chết làm sao mới là điều phải quan tâm. “Sống sao thác vậy”. Sống trong ơn lành, chết trong bình an. Sống trong tình yêu thương, chết trong niềm hạnh phúc.

Mỗi người chỉ chết một lần, và điều gì đi sau cái chết sẽ mãi mãi không bao giờ đổi thay. Chúng ta sẽ sống thế nào để khi giờ Chúa đến chúng ta được thanh thản ra đi mà không phải hối tiếc. Chỉ vì sự yêu thương, Chúa đã đến bên tôi qua lời làm chứng của chị hàng xóm, ngay ngày hôm sau tôi được chị ấy đưa đến nhà thờ. Tôi đã được bà Mục sư tiếp đón niềm nở và đã nói chuyện giáo lý với tôi rất lâu. Thực sự là trước đó tôi không còn chút niềm tin vào cuộc sống, trong tôi chỉ còn là sự hận thù, nhục nhã và trống rỗng. Tôi đến với Chúa ban đầu chỉ là sự hiếu kỳ và hoàn toàn mới mẻ.

Ngày hôm sau tôi mạnh dạn một mình bước đến nhà thờ, bà Mục sư đã cho một người con của Chúa đón tôi ở cổng, đưa tôi vào, ngồi cạnh tôi và hướng dẫn tôi đọc Kinh thánh. Lần đầu tiên trong đời tôi được nghe thánh ca, bài thánh ca ấy giống như là được sắp xếp dành riêng để cho tôi nghe vậy. Nội dung thánh ca đúng như tâm trạng của tôi, tôi đã òa khóc như một đứa trẻ. Mà đứa trẻ bị lạc gia đình người thân bấy lâu nay mới được đoàn tụ. Ôi! Một cảm giác thật tuyệt vời, đúng là Chúa đã cảm động tôi chứ làm sao tôi có thể khóc giữa đám đông người như vậy. Ngài đã đón nhận tôi làm con của Ngài và tôi đã đi theo Chúa. Trong thế gian, dưới con mắt của mọi người tôi là một kẻ hư hỏng, vô phương cứu chữa. Tôi đã tìm thấy Chúa, hay nói đúng hơn, Chúa đã tìm được tôi. Tâm trạng của tôi đã tốt hơn rất nhiều, tôi thấy lạc quan hơn, trước đây gặp người khác tôi chỉ lầm lì cúi mặt, giờ đây tôi có thể tự tin và ngẩng cao đầu và luôn mỉm cười với những người xung quanh mình. Nhờ sự nhiệt tình của các con của Chúa tôi đã hoc được cách nguyện cầu , đọc và tìm hiểu Kinh Thánh, tôi thấy mình đang lớn dần lên, trưởng thành và giữ vững đức tin nơi Chúa kính yêu! Mỗi khi buồn phiền thay vì sự khóc lóc oán hờn như trước đây, tôi đã biết nguyện cầu, và các con của Chúa cũng nguyện cầu cho tôi. Tôi đã được Chúa đáp lời. Tôi nghĩ đó là sự hồi âm. Giờ đây tôi đã có được đức tin nơi Chúa, tôi thấy Chúa coi tôi như một đúa trẻ hay vòi vĩnh, Chúa yêu thương mà không hề cáu giận. Có người nói có thể Chúa đã bù đắp cho tôi bởi tôi đã bị mất mát quá nhiều. Cảm ơn Chúa!

Tôi sang Đài Loan, bước theo Chúa cũng nằm trong chương trình của Chúa sắp đặt. Chúa đã mời gọi tôi bước đi theo Ngài, cũng là lúc Ngài chứng tỏ tình yêu của Ngài dành cho tôi, Ngài chấp nhận tôi là con của Ngài, chấp nhận những yếu đuối của tôi và tha thứ tội lỗi của tôi nữa. Theo ngài là cùng chia sẻ với Ngài một sứ mạng, cùng đồng cam cộng khổ với Ngài trong công cuộc cứu chuộc. Nhưng muốn nghe được tiếng gọi của Chúa tôi phải đi vào trong im lặng với Ngài, phải từ bỏ tất cả, và điều quan trọng là phải từ bỏ chính mình.

Hỡi các bạn hữu xa xôi, dù các bạn có hoàn cảnh giống tôi hay may mắn hơn tôi. Các bạn hãy tự ngẫm xem mình có cảm thấy bình an hay không? Cuộc sống của bạn có mất tự tin hay không? Dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa thì chỉ cần bạn đặt đức tin nơi Chúa thì bạn sẽ thấy có rất nhiều điều kỳ diệu sẽ đến với bạn.

Cầu Chúa yêu thương ban phước lành cho các bạn đã đọc bài làm chứng của tôi. Bởi Thiên Chúa có thể làm được tất cả mọi sự, cho dù chúng mình bị hư hỏng, dẫu cho linh hồn của tôi và của bạn có tàn tệ, có bệ rạc, có thê thảm hay bị rách rưới tả tơi mấy đi chăng nữa … thì chúng mình cũng không nên tuyệt vọng, bởi vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được (Lu-ca 1:37).

Lạy Chúa! Xin cho con biết lắng nghe tiếng Chúa, biết quyết tâm từ bỏ để mạnh dạn lên đường bước đi theo Chúa, vì Chúa là gia nghiệp, là hạnh phúc và là cùng đích của cuộc đời con.  Amen.

Viết từ Đài Loan 

Nguyễn Thùy Dương

Sinh viên Khoa Quản Trị Kinh Doanh Trường Đại Học Cao Hùng Đài Loan

http://huongdionline.com/2015/06/21/toi-da-gap-chua-jesus/